[040] Con Rể

[040] Tranh quyền

Edit: MinnieKemi


Có người đang đi tới đi lui trong hành lang ngoài phòng khách của dịch quán, cũng có người khe khẽ nói chuyện, làm cho không gian càng thêm phần yên tĩnh. Vương Phu Nam ngồi xếp bằng, nhưng quả thật đứng ngồi không yên bèn lặng lẽ đứng dậy đi ra cửa.
Hắn vừa mới rời đi, Hứa Tắc đã mở mắt ra.

Dù rất mệt, nhưng nằm thế nào cũng không ngủ được, trằn trọc thở ngắn than dài, nàng đứng dậy bóc một miếng kẹo mạch nha ăn.

Có lẽ là do nếm được hương vị quen thuộc của quê nhà nên khiến nàng cảm thấy an lòng, ăn xong miếng kẹo mạch nha nàng đã thấy tốt hơn rất nhiều, lại nằm xuống ngủ.

Sau khi ngủ thiếp đi, nàng không biết Vương Phu Nam quay lại lúc nào. Cho tới tận khi mở choàng mắt ra, đã nhìn thấy Vương Phu Nam đang ngồi trên chiếu, nét mặt trầm tĩnh, không khỏi cảm thấy buồn chán và mệt mỏi.

Nàng vội vén chăn ra, khoác thêm áo ngoài, đội lại mũ rồi mới đi thẳng tới trước chiếu, nhìn khung cảnh sáng sủa ngoài song cửa sổ: “Đại soái, trời đã sáng rồi, nên đi thôi.”
Vương Phu Nam mở mắt.

Hắn còn chưa buột dây bịt trán, lại chỉ mặc bộ áo lót mỏng, trông không có chút khí thế của một tướng lãnh, ngược lại trông có phần thảm thương.

Hốc mắt hơi trũng, là biểu hiện của việc nghĩ ngơi không đầy đủ.

Thấy hắn không đáp lại, Hứa Tắc quyết định quan tâm hắn một chút: “Đại soái ngủ không ngon sao?”

Vương Phu Nam ngẩng đầu lên, thẳng thừng hỏi: “Nếu ta nói ngủ không ngon, nàng có đau lòng không?”

Hứa Tắc nghe vậy trong lòng hồi hộp, hắn bỗng đứng lên, trong nháy mắt từ tư thế ngửa đầu đã biến thành từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt nhìn thoáng qua vị trí trái tim của Hứa Tắc, sau đó lại dời lên nhìn vào mắt nàng, thản nhiên nói: “Đã là chuyện nàng không để ý, còn hỏi thăm làm gì?”

Đúng là kém cỏi! Vẻ mặt Hứa Tắc cũng không chút dao động, nhưng trong lòng lại nhớ tới toàn lời tức tối mắng chửi của Thiên Anh.

Nàng yên lặng mỉm cười, sau đó cúi người nhặt vớ và giày, khom người mang vào, sau khi đứng lên thì lườm hắn: “Đại soái vẫn nên mặc xiêm y đàng hoàng đi! Ta đợi bên ngoài dịch quán.”

Nàng nói rồi đi thẳng ra ngoài mà không quay đầu lại, Vương Phu Nam chán nản vỗ trán một lúc.

Nếu coi những kẻ nói chuyện không biết suy trước nghĩ sau đều là kẻ ngu si, thì hắn tất nhiên là một trong số đó.

Hứa Tắc là loại người nội tâm cứng rắn, sao có thể vì một đôi lời nói lẫy của hắn mà mềm lòng?

Vương Phu Nam thở ngắn than dài, mặc quần áo đội nón mũ chỉnh tề bước ra bên ngoài, mặt ủ mày chau đi xuống cầu thang, còn Hứa Tắc thì đã đứng đợi hắn trong cửa hàng bán bánh hấp ở bên ngoài dịch quán từ lâu.

Trong lều ngồi lác đác vài người khách qua đường, Hứa Tắc cúi đầu uống nước nóng, mắt thoáng nhìn thấy Vương Phu Nam đi tới, liền đặt chén sành xuống, tỏ ý bảo hắn ngồi phía đối diện.

Nhưng Vương Phu Nam hết lần này tới lần khác không làm theo yêu cầu của nàng, đi thẳng tới bên cạnh nàng ngồi xuống: “Đệ ăn gì vậy? Ta muốn ăn một phần giống vậy.”

Hứa Tắc không để ý, vẫy tay gọi tiểu nhị lại gần, thay hắn gọi một phần cháo và bánh bao.

Hai người tự người nào người nấy dùng điểm tâm, Hứa Tắc có vẻ ăn rất nhanh. Nàng nhét hết thức ăn vào bụng rồi, đang định đứng dậy, Vương Phu Nam bỗng đè vai nàng lại, ý bảo nàng ngồi xuống: “Đệ vội vã đi làm chuyện gì sao?”

“Việc trưng thu mùa xuân đang bề bộn, hôm qua đã lãng phí mất một ngày, dĩ nhiên hôm nay phải về huyện đường sớm rồi. Nếu Đại soái không có chuyện gì thì cứ từ từ mà đi, nhưng xin cho phép Hứa mỗ cáo từ trước vậy.” Hứa Tắc vừa nói vừa chắp tay, cúi thấp người.

“Đệ làm việc như vậy sao? Gọi ta tới đây, bây giờ lại bỏ ta ở chỗ này.”

Hứa Tắc dĩ nhiên là không còn lời nào cãi lại, không còn cách nào khác đành tiếp tục ngồi chờ cho tới khi hắn ăn xong.

“Dây buộc trán của Đại soái buộc chưa chặt kìa.” Nàng tốt bụng nhắc nhở.

Vương Phu Nam vừa cúi đầu ăn bánh hấp, nghe vậy quay phắt lại: “Đệ chỉ nhắc nhở chút vậy thôi sao?”

“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ còn muốn hạ quan buộc lại cho Đại soái?”

“Không thể à?” Vương Phu Nam tay cầm bánh hấp, mắt nhìn đôi bàn tay đang rảnh rỗi của nàng.

Hứa Tắc không thèm tranh cãi thêm làm gì, nàng thản nhiên đứng lên, đưa tay ra sau đầu hắn cởi dây buộc, sau đó hơi lùi lại một chút, đặt sợi dây lên mí tóc hắn, kéo về phía sau, cẩn thận cột chắc lại, trịnh trọng nghiêng đầu nhìn vào mặt hắn một cái, nghiêm túc nói: “Lần này ổn rồi.”

Gương mặt nàng không có biểu cảm gì cả, nhưng trong lòng Vương Phu Nam như có sóng lớn cuộn trào không bình tĩnh nổi nữa.

Chuyện như thế này nàng đúng là cao thủ, tư thế thản nhiên làm cho người khác không dám nghĩ bậy, nhưng ngang trái thay nó lại khiến lòng người ta xáo trộn tới trời long đất lở.

Quá trớn mà.

–*–*–*–*–

Chờ tới lúc ăn xong bữa sáng, hai người lại đi đường cũ quay trở lại huyện đường huyện Cao Mật.

Lúc về tới công đường đã là buổi chiều, Hứa Tắc định bụng tới nhà bếp để lấp đầy cái bao tử, Trần Hướng lại vội vội vàng vàng ngăn nàng lại: “Minh Phủ, mau xem cái này!”

Dứt lời hắn liền đưa công văn cho Hứa Tắc, lại nghiêng đầu nhìn thoáng thấy Vương Phu Nam đi tới, vội vàng khom người giơ tay hành lễ.

Hứa Tắc xem công văn xong thì khẽ nhíu mày, quay lại nhìn Vương Phu Nam.

“Ta không muốn tranh quyền với ngươi nên đừng nhìn ta như vậy.” Vương Phu Nam có vẻ biết rất rõ công văn trên tay nàng viết cái gì: “Vào trong rồi nói.”

Hứa Tắc tức thì quên luôn chuyện ăn uống, cầm công văn đi vào gian phòng phía đông, Trần Hướng cũng theo vào.

Vương Phu Nam ngồi ở ghế giữa, hắn đợi sau khi hai người kia ngồi xuống mới nói: “Lần này ta tới Cao Mật, một là vì cắt giảm quan kiện binh Cao Mật, hai là vì chuyện tài chính và thuế vụ. Hai vị cũng đã nhìn thấy, bộ Hộ yêu cầu các châu huyện ngoài thuế ‘trừ mạch’ thì tăng thêm ‘trừu quán’ [1] , nếu mọi người có ý kiến gì, đừng ngại, cứ nói ra xem.”

[1] Nguyên văn: 抽贯 trừu quán. Ngoài thuế ruộng cố định, còn thu thêm (trích ra thêm) một vài đồng (văn) tiền từ một xâu (quan) tiền. 1000 đồng = 1 quan

Hứa Tắc đặt công văn lên bàn, tạm thời chưa nói gì.

Trần Hướng lại nói: “Mấy năm gần đây cả nước chiến tranh liên miên, quả thật tổn hao rất lớn, quốc khố đang có nguy cơ, nên liên tiếp tăng thuế ‘trừ mạch’[2], từ mỗi quan hai mươi đồng nay đã lên năm mươi đồng, bây giờ lại còn tăng thêm phụ thu khác, e rằng sẽ khó khăn.”

[2] Nguyên văn除陌 trừ mạch. Là một loại thuế phụ thu, thuộc về thuế giao dịch. Thuế suất cơ bản là 2%

Loại ‘trừ mạch’ này là một loại thuế thương nghiệp.

Ban đầu lúc nhà nước thiết lập mậu dịch công và tư nhân, muốn tiến hành ‘trừ mạch trừu quán’, mỗi quan (1000 đồng) nộp tô thuế, quan phủ sẽ lấy thêm hai mươi đồng, tiền này gọi là ‘trừ mạch’.

Sau đó, tiền ‘trừ mạch’ này liên tục bị trưng thu thêm, dùng cho trợ cấp quân dụng, từ một quan hai mươi đồng dần dần tăng thành năm mươi đồng, vào lúc này lại tiếp tục yêu cầu tăng thu.

Về phần khó xử của Trần Hướng, thật ra từ khi thi hành hai loại thuế tới nay, trung ương và địa phương đã xảy ra mâu thuẫn về quyền kinh tế. Triều đình trung ương muốn đoạt lại quyền nắm giữ kinh tế ở địa phương, trong đó biện pháp hữu hiệu nhất chính là tăng thuế phụ thu. Lấy ví dụ mỗi quan thu thêm hai mươi đồng tiền, triều đình có thể lấy được hai trong một trăm đồng từ hai loại thuế được nộp, càng tăng tỉ lệ phụ thu, tiều đình trung ương càng thu được mức tiền lớn hơn.

Nói ngắn gọn, tăng thuế phụ thu là hình thức biến tướng của tăng thuế của địa phương.
Chấp hành hay không chấp hành, có đồng ý mang quyền kiểm soát kinh tế ra trao lại hay không, đều là vấn đề Hứa Tắc phải cân nhắc, cũng là lựa chọn không tránh được của Vương Phu Nam. Điều Hứa Tắc cần suy nghĩ chỉ là chuyện của một huyện, còn hắn là của cả bốn châu.

Nhưng từ nãy tới giờ Hứa Tắc không nói gì, ngược lại lại cầm lấy bàn tính bên cạnh, lách cách tính một hồi, cuối cùng đưa tay chặn lên bàn tính xoay nó một vòng, đối diện với Vương Phu Nam, cuối cùng mới nói: “Một quan thu thêm 80 mươi đồng là mức cuối cùng hạ quan có thể chấp nhận được, nhưng hộ bộ muốn là 200 đồng, đây là điều ngoài tưởng tượng của hạ quan. ” Rồi nàng kết luận: “Thứ cho hạ quan làm không được, cũng không muốn làm.”

Thái độ của nàng rất kiên quyết, hoàn toàn không có chuyện có thể thương lượng. Cho dù ngồi đối diện không phải là Vương Phu Nam mà đổi thành một thượng quan khác, nàng cũng không chút do dự mà đưa ra câu trả lời này.

Vương Phu Nam dời mắt khỏi bàn tính, nhìn nàng nói: “Hành động này xem ra cũng chỉ là cách ứng phó tạm thời, tại sao lại không làm được?”

“Đó là 200 đồng, không phải 20. Nếu cưỡng chế tăng thu, dân tất hận quan vô tình. Dù chỉ là tạm thời, cũng sẽ khiến lòng người thay đổi.”

Dĩ nhiên nàng cũng cảm thấy bất mãn với chính sách tài chính và thuế khóa của triều đình. Lấy giá trà và muối trên thị trường để nói, chỉ từ năm ngoái tới nay đã liên tục tăng giá, cũng đã tới cực hạn. Giả sử thuế phụ thu không ngưng lại mà chỉ có tiếp tục tăng như vậy, nàng sẽ không chỉ còn bất mãn, mà sẽ là căm hận.

Triều đình làm như vậy, là giết gà lấy trứng, không phải là đang ép dân oán thán hay sao.
Nàng không muốn nhìn thấy một tương lai như vậy.

“Ta biết bây giờ ngươi thân là quan phụ mẫu ở địa phương, mọi chuyện đều muốn suy nghĩ cho bách tính.” Vương Phu Nam bĩnh tĩnh nói: “Giả sử ngươi ở vào vị trí của Hộ bộ, đối mặt với việc quốc khố trống không cần gấp rút bổ sung, thì phải làm như thế nào?”
Nàng hiểu một đế quốc to lớn như thế này, chiến sự liên tục kéo dài làm quốc gia suy kiệt, cần phải dùng tiền của lớn đến mức nào để duy trì nó.

Hộ bộ muốn mở rộng tài chính, đây là cách nghĩ đương nhiên.

Nhưng Hứa Tắc đáp: “Tại kì vị mà mưu kì chức, một ngày hạ quan còn làm quan ở Cao Mật này, sẽ lấy lập trường của huyện Cao Mật mà làm việc, đây là giới hạn của hạ quan. Quan huyện sẽ không giúp đỡ triều đình vơ vét của cải của dân, vì làm dồi dào quốc khố mà tận thu thêm tới 200 đồng, thứ lỗi cho hạ quan không thể chấp hành. Giả sử nếu có ngày lập trường thay đổi, hạ quan ở vào vị trí của Hộ bộ, hạ quan cũng không dùng cách này để kiểm soát kinh tế ở địa phương.

Bên ngoài có tiếng lại tá đi qua đi lại, thỉnh thoảng vang lên tiếng mở cửa đóng cửa của những công phòng bên cạnh, cũng có những tiếng nói chuyện lao xao, có thể tưởng tượng ra một cảnh tượng bận rộn.

Bên trong phòng, lại là một mảng im lặng, không ai nói lời nào.

“Ý ngươi là muốn dâng thư phản đối?”

“Đúng vậy.”

Vương Phu Nam không còn lời nào để nói. Tất cả nàng đều đã nói, nhưng nàng không thể trực tiếp dâng thư cho triều đình, điệp văn phản đối của nàng sẽ tới tay hắn trước, giả sử hắn nói không, thì sự phản đối của nàng sẽ không có ý nghĩa, nàng phải chấp hành.
Nhưng thái độ nàng kiên quyết tới mức này, lại khiến hắn cảm thấy khó xử.

Hắn nên ép nàng thực hiện, hay là trở về dâng tấu lên triều đình?

Trần Hướng bên cạnh dè dặt mở miệng: “Minh phủ, việc này chi bằng…”

Hứa Tắc liếc nhìn hắn, Vương Phu Nam cũng liếc nhìn hắn.

Tức thì Trần Hướng nhận được hai ánh mắt không tốt lành chiếu về phía mình, lập tức ngồi thẳng người. Vương Phu Nam lại mở miệng: “Mời Trần thiếu phủ tạm tránh đi một lát, nhân tiện đưa hai kẻ đang nghe trộm bên ngoài cửa theo.”

Trần Hướng nghe vậy vội vàng bật dậy, đi như bay ra tới cửa, lúc mở cửa ra quả thực bắt được hai tên đang nghe lén, sau đó mới gằng giọng tra hỏi: “Ở đây làm gì? Ngươi không có chuyện gì làm sao? Đi làm việc nhanh lên.”

Trong phòng hai người vẫn đang căng thẳng.

Không có người ngoài, không khí ngày càng kì dị.

Hứa Tắc đói bụng tới mức muốn đau dạ dày, nàng nhăn mặt nhìn về phía bên kia cửa sổ, hơi giận: “Dù nói là Hộ bộ muốn củng cố quốc khố, thật ra cũng không thể hoàn toàn tin tưởng. Mỗi năm đều có tiền thuế, bao nhiêu trong số đó có thể sung vào công quỹ? Đều thuộc về nội khố cả [3], mà kẻ khống chế nội khố lại là bọn hoạn quan, loại này không có điểm gì tài giỏi, chỉ có bản lĩnh xúi giục.

[3] thường gọi là tài sản riêng của hoàng đế, mà tài sản này lại do hoạn quan kiểm soát. Hứa Tắc dều có mối hận rất sâu với hoạn quan (cả công và tư)

Khi nàng nhắc tới hoạn quan, trong ánh mắt trĩu nặng chuyện xưa.

Nàng quay mặt lại nhìn Vương Phu Nam: “Không phải ta cố ý làm khó dễ huynh, xin lỗi.”

Nàng nói xong còn cúi đầu tạ lỗi: “Đại soái vẫn là nên theo như dự định ban đầu mà làm thì hơn! Vừa rồi hạ quan đã quá mạo muội.”

“Sở dĩ mà ta hỏi ý kiến của đệ, cũng là cần thêm lý do cho mình.” Vương Phu Nam lại rất bình tĩnh: “Lúc đầu ta nghĩ, nếu dâng tấu phản đối, sẽ bị người ta coi là ‘Quan sát sứ tham quyền kiểm soát kinh tế không chịu nhượng bộ triều đình’, nhưng nghe mấy lời đệ nói, phát hiện chút lo lắng này không có nghĩa lí gì cả.”

Hắn đưa tay tới, mở bàn tay ra: “Nàng lạnh không? Ta muốn nắm tay nàng.”

Tác giả nói:

Trần Hướng: Xin lỗi 😥 hình như tôi làm bóng đèn hơi lâu, tôi nên rút lui sớm hơn, ngại quá đi…

 

Advertisements

One thought on “[040] Con Rể

  1. chua choa 2 người này cứ thình lình tình cảm rồi lại thình lình lạnh nhạt như người đa nhân cách vậy, dường như 2 nửa bán cầu của họ không hề có lối đi thông với nhau

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s