[010] Con Rể

[010] Trương Lương kế [A]

[A] Lấy ý từ câu “你有张良计,我有过墙梯”, nghĩa đại khái là “ngươi có mưu kế lợi hại, ta cũng có phương án ứng đối.”
Trương Lương kế ở đây chỉ những mưu kế của Trương Lương, một mưu sĩ nổi danh của Hán Cao Tổ Lưu Bang.

Edit: MinnieKemi

Trời tối dần theo tiếng nhỏ tong tong tong từng nhịp liên tiếp nhau của chiếc đồng hồ nước, vừa mới uống xong ly trà mùi vị không ra gì của Ngự Sử đài, Luyện Hội đã dọn ngay tách ấm, rõ ràng là đuổi khách trá hình đây mà.

Hắn không nói một câu dư thừa nào, vẻ mặt sâu kín, thoạt nhìn giống Hứa Tắc như đúc, lẽ nào những người xuất thân từ gia đình bình thường ra làm quan đều có biệt tài điềm tĩnh mà suy tính như thế này sao?

Vương Phu Nam lại tiếp lời chủ đề vừa nói khi nãy: “Hứa Tắc biết hay không biết cách bảo vệ mình có gì khác nhau sao? Một tiểu quan lưu nội (dòng trong) nho nhỏ, chẳng qua cũng chỉ là một chức quan để sai đâu đánh đó, e là dù có tâm tư bảo vệ mình thì cũng khó mà để mình đứng ngoài mọi chuyện?”

Luyện Hội bật cười chẳng biết có ý gì, chồng hai tách trà đã cạn lên nhau, dưới đáy tách còn sót một ít bã trà, hắn lại xách chiếc ấm đồng lên tráng qua ít nước, bã trà xoay tròn trong nước, lại tráng qua thêm một lần nước nữa để sạch cặn bẩn.

Trà này cũng không thể uống được nữa, hắn phí công làm việc này, khẽ nhíu mày: “Nghe huynh nói như vậy, Hứa Tắc có biết tự bảo vệ mình hay không cũng không có gì khác biệt, vậy thì phải xem vận may của hắn rồi, dù huynh có gấp cũng không giúp được gì.”

Nói rồi ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tình.

Hơi nước trong tách trà bay lãng đãng, hương còn phảng phất, Vương Phu Nam ngồi phía đối diện không hỏi thêm nữa, lúc đứng lên chỉ hỏi một câu: “Huynh rất hiểu rõ Hứa Tắc?”

“Chưa tới mức đó.”

“Vậy tốt nhất là nên cách xa hắn ra một chút, những người có tác phong quá giống nhau ở cùng một chỗ thường dễ cấu kết làm chuyện xấu.” Vương Phu Nam nói thẳng câu này rồi cúi người cầm lấy roi ngựa đặt trên bàn, từ trên nhìn xuống Luyện Hội: “Cáo từ.”

Không đợi Luyện Hội đứng dậy đưa tiễn, Vương Phu Nam đã rời khỏi đó.

Con ngựa của Vương Phu Nam hí dài, động đến mấy con dơi đang treo mình trong Ngự Sử đài làm chúng vỗ cánh bay loạn xạ trong hành lang, phát ra nhưng tiếng rít chói tai, nhanh chóng hòa vào màn đêm.

Binh lính gian phòng nhỏ bên cạnh vừa phàn nàn cái âm u lạnh lẽo ở Đài viện [1] mùa đông vừa lén lút ăn đậu rang. Đang nhai tanh tách say sưa, ngoài cửa vụt qua một bóng người, tên lính sợ tới nỗi suýt chút nữa đã mắc nghẹn, hạt đậu vẫn còn nguyên trong miệng chưa kịp nhai đã nuốt xuống bụng, sau đó hắn thò đầu ra ngoài nhìn: “Luyện Ngự sử ngài đi đâu vậy?”

“Thôi cúc phòng.” [2] Luyện Hội nói xong thì định đi nhưng lại quay ngược trở lại, nói với vào phòng: “Lần sau nếu lại bị ta bắt được ngươi lén ăn đậu thì ngươi chết chắc đấy.”

http://hocxemphongthuy.blogspot.com/2012/07/dich-thuat-ngu-su-ai-oi-uong.html
[1] + [2] Trong Ngự sử đài lập 3 viện, tức Đài viện 台院, Điện viện 殿院, Sát viện 察院, do Thị ngự sử (Tùng lục phẩm trở xuống), Điện trung Thị ngự sử (Tùng thất phẩm trở lên), Giám sát ngự sử (Chính bát phẩm trở lên) đảm nhận chức vụ, hợp xưng là “Tam viện ngự sử” 三院御史. Trong đó Thị ngự sử 6 người, nắm giữ việc đàn hặc 弹劾bách quan, thôi cúc ngục tụng 推鞠狱讼, tri công giải tạp sự 知公廨杂事. “Thôi cúc ngục tụng” chính là thẩm vấn bị cáo, ở đây chủ yếu là xử án, tức vụ án mà Hoàng đế đích thân ra lệnh xử lí.

“Ấy ấy, không ăn nữa, không ăn nữa!”

Luyện Hội mang vẻ mặt vô cảm đi về phía Thôi cúc phòng, Thôi cúc phòng lúc này có một vị Ngự sử và một vị Hứa Tắc đang so găng với nhau.

Chử Ngự sử đã ngoài ba mươi, cũng coi như là một lão làng trong nghề, nhưng khi đối mặt với một người mới hai mươi như Hứa Tắc, lại chưa hẳn có thể chọi lại với cá tính này của nàng.

“Vương Võ Bình tố cáo ngược lại ngươi nhận hối lộ, ngươi còn gì muốn nói không?”

“Chỉ là lời nói không có bằng chứng, có thể là chứng cứ chính xác?”

“Chứng cứ…” Chử Ngự sử nhìn thẳng vào mắt nàng: “Cũng không phải không có.”

“Nhưng không thể trình lên?”

“Là nhân chứng, tạm thời không tiện.”

“Là nhân chứng khác ngoài Vương Võ Bình?”

“Đúng vậy.”

“Chỉ là nhân chứng của vụ án này, hay là có án của hắn nữa.”

Chử Ngự sử hơi bất ngờ với sự nhạy bén của nàng, nghĩ kĩ mới nói: “Có án của hắn.”

“Xin hỏi là vụ án gì?”

“Cùng tố giác giống với Vương Võ Bình.”

“Tố cáo hạ quan nhận hối lộ?”

Chử Ngự sử cười nói: “Ngươi không muốn nói gì sao?”

Sống lưng thẳng tắp của Hứa Tắc thoáng thả lỏng, nhưng chớp mắt lại đanh giọng: “Chử Ngự sử nói không rõ ràng như thế, thậm chí Hứa mỗ còn phải hỏi lại mới có thể biết được một ít, không biết rốt cục là Chử Ngự sử đang tra xét hay đang bắt Hứa mỗ đoán mò đây?”

Chử Ngự sử nhìn chằm chằm vào mắt nàng, lúc này ánh mắt lại không một chút dao động, có thể thấy nàng đang rất bình tĩnh, hoàn toàn không có bất cứ biểu hiện lúng túng.

Thứ bình tĩnh này hắn chỉ mới nhìn thấy trên người những đại thần từng trải khoác trên mình bộ quan phục đỏ tía, nhưng Hứa Tắc rõ ràng vẫn chỉ là một quan chức lưu nội nho nhỏ.

“Sổ sách kiểm tra của Bỉ bộ đều qua tay ngươi?”

“Vâng.” Hứa Tắc bổ sung: “Nhưng chỉ câu không phán [3]”

[3] Câu quan khác với phán quan. Câu quan là xử lý công văn, Phán quan là phát hành công văn.

“Trí nhớ thế nào?”

“Vẫn tốt.”

Chử Ngự sử còn muốn hỏi thêm, thì lúc này có tiếng gõ cộc cộc lên cửa. Không nhiều không ít vừa đúng ba tiếng, tiết tấu có trật tự, quả thật giống như ám hiệu. Chử Ngự sử sâu xa liếc nhìn Hứa Tắc, sau đó đứng dậy bước ra ngoài.

Đợi sau khi hắn đi ra, cửa đóng ‘cạch’ lại, bên trong Thôi cúc phòng giờ này chỉ còn mỗi mình Hứa tắc cùng với một ngọn đèn dầu nhỏ.

Ánh sáng leo lét, Hứa Tắc đói tới mức da bụng dính ra sau lưng, cuối cùng nàng đã có thể thả lỏng cơ thể xoa xoa cái bụng đang đau vì đói, im lặng tính xem cuối cùng đến thuở nào mới được cho ăn cơm.

Vừa bước ra ngoài cửa, Chử Ngự sử đã nhận lấy cái lồng cơm từ bếp công mà Luyện Hội mang đến, mở ra liếc mắt xem, rồi mới đặt lên bàn ngồi xuống ăn. Mùi cơm dậy khắp nơi, vì quá đói nên Chử Ngự sử ăn không câu nệ chút nào, Luyện Hội ngồi đối diện nhìn hắn ăn cơm.

Luyện Hội nói: “Thẩm vấn sao rồi?”

Chử Ngự sử dừng đũa lắc lắc đầu: “Suy nghĩ rất rõ ràng, không hoảng hốt không rối loạn, rất hiếm có.”

Sóng mắt phiếm cười, khóe miệng cũng hơi giương lên, dường như tất cả dáng vẻ đều rõ như lòng bàn tay Luyện Hội.

Chử Ngự sử lại ăn tiếp, ngay sau đó lại hỏi: “Vì sao Luyện Ngự sử lại chắc chắn hắn ta trong sạch?”

Luyện Hội hời hợt đáp: “Tỉ như vụ án của Vương Võ Bình, ngoài việc là em vợ, chiếu lý mà nói cũng có liên quan, cho dù trong tình huống không nhận hối lộ, khi hắn xử lý công việc cũng rất có thể nảy sinh việc không thỏa đáng, nhưng lại hoàn toàn không vị tình riêng, đây là bằng chứng tốt nhất. Đương nhiên không phải chỉ có thế, ta đã quan sát hắn rất lâu, người này vô cùng ngay thẳng, là trong sạch hơn cả trong sạch, vả lại không hề kinh sợ quyền thế, là một người vô cùng đáng chọn.”

“Nói thì nói như vậy, nhưng…” Chử Ngự sử hơi nheo mắt: “Nếu hắn quả thật trong sạch, Ngự sử đài làm vậy, cũng là có trái với quy tắc rồi?”

“Quy tắc?” Luyện Hội lại tựa như hoàn toàn không coi trọng quy tắc, mỉm cười nói: “Với Ngự sử đài mà nói, cách hành sự có giản lược hay có sai khác một chút cũng không vấn đề gì, quan trọng là kết quả, nếu không cũng đã không có dụng cụ tra tấn làm gì.”

Chử Ngự sử cũng không biết giải thích thế nào, chỉ nói: “Thẩm vấn không tốt lắm, chuyện còn lại giao cho Luyện Ngự sử đấy.” Nói xong cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Luyện Hội lại cầm lấy cặp lồng thức ăn khác, đi tới bên ngoài Thôi cúc phòng, đẩy cửa ra. Hứa Tắc vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, thấy đột nhiên người đi vào là Luyện Hội, không khỏi hơi nhíu mày.

Nàng và Luyện Hội vẻn vẹn chỉ gặp mặt vài lần, cũng chưa từng nói chuyện, nhưng vẻ mặt của Luyện Hội lại giống như nhìn thấy người quen.

Luyện Hội đi tới ngồi xuống trước mặt nàng, đặt cặp lồng cơm sang một bên nói: “Ngươi bị đưa tới đây là do bị cáo tố ngươi nhận hối lộ, án này là do Chử Ngự sử tiến hành thẩm vấn, ta không nhúng tay. Từ giờ trở đi, ta cần ngươi hỗ trợ Ngự sử đài phá án, rõ chưa?”

Hai hàng lông mày của Hứa Tắc nhíu chặt lại, tỏ ra khó hiểu.

“Đừng giả bộ ngớ ngẩn, ta biết trong lòng ngươi hiểu rất rõ.”

Nếu đã nói đến như vậy, Hứa Tắc cũng không cần phải che giấu nữa, nàng thẳng thắn thừa nhận: “Vụ án của Vương Võ Bình kéo theo liên lụy tới hạ quan, tố cáo tôi nhận hối lộ, những điều này bề ngoài có vẻ như đẩy tôi phải vào chỗ này, nhưng mục đích thực chất, là muốn tôi hỗ trợ Ngự sử đài phá án, đúng như vậy không?”

“Đúng vậy.”

“Vụ án của Vương Võ Bình thì tính thế nào?”

“Nên tính thế nào thì tính thế đó.”

“Vụ án Vương Võ Bình tôi không thẹn với lương tâm, nguyên là tôi không nhận hối lộ cũng không có gì phải đắn đo, nếu tôi không muốn giúp Ngự sử đài phá án thì sao?”

“Không thể.” Luyện Hội nói chắc nịch: “Bỉ bộ bây giờ là một hố nước bẩn cần phải thanh lọc, ngươi cũng không hề muốn trở thành vật bị đào thải ra ngoài. Đạo lý bo bo giữ mình cũng không cần ta phải nhắc nhở.”

Thương lượng trực tiếp rõ ràng như vậy rất sảng khoái, Hứa Tắc lại hỏi: “Vậy sao phải nhốt tôi ở đây?”

“Đối với bên ngoài là ngươi bị nhiều người tố giác tội hối lộ, Đài viện bèn tiến hành thẩm tra, điều tra sổ sách liên quan của Bỉ bộ.”

“Bưng bít? Tại sao không tra rõ ràng?”

“Trước đây cũng đã từng, nhưng bọn người kia động thái quá nhanh. Không thể để cho chúng có cơ hội, cho nên mới phải mượn danh nghĩa đi thăm dò.” Ánh mắt Luyện Hội co lại: “Đây chỉ là một phía, những chuyện còn lại, trong quá trình kiểm tra chứng thực, đúng lúc cần có ngươi giúp đỡ. Sổ sách đều qua một tay ngươi, bên phán quan dù không nằm trong phạm vi chức trách của ngươi nhưng trong đó lại có nhưng chỗ không thỏa đáng bất hợp pháp, ngươi tất có thể phát hiện ra kẻ nào không bình thường.”

“Sổ sách bên viện Câu của Bỉ bộ quá nhiều, tôi cũng cần có đủ thời gian.”

“Không còn nhiều thời gian như vậy, ta cũng không cần toàn bộ, chỉ cần có đủ chứng cứ xác thực là có thể thu tay.”

“Bao giờ bắt đầu?”

Luyện Hội bỗng chuyển cái lồng cơm ra trước mắt Hứa Tắc: “Bây giờ chuyện ngươi phải làm là ăn cơm và ngủ một giấc, giờ thìn hai khắc sẽ có người gọi ngươi dậy.”

“Ngủ ở đâu?”

“Ở đây.”

Hắn mang vẻ mặt lạnh nhạt, nói xong thì đứng dậy định đi ra ngoài.

Nhưng Hứa Tắc lại gọi hắn lại, không quên nói điều kiện: “Sau khi việc này kết thúc, vụ án của tôi nên kết thúc như thế nào?”

“Rất đơn giản.” Luyện Hội đứng trên cao nhìn xuống, nhìn thẳng vào mái tóc hoa râm của nàng: “Án hối lộ sau khi tra xét là không có thật, ngươi có thể trong sạch rời khỏi Đài viện, nói không chừng còn có thể vì vậy mà được lợi. Theo ta được biết, ngươi vừa mới thi xong kì tuyển chọn?”

“Vâng.” Thành thật trả lời xong, nhưng Hứa Tắc hoàn toàn không tin vào tác phong làm việc của Ngự Sử đài, có thể không thiếu miếng thịt nào là kết quả tốt nhất, còn về được lợi, quả thực là người si nói mộng. Bị tố tội ‘nhận hối lộ’, cho dù cuối cùng có trong sạch hay không, tất nhiên đều sẽ ảnh hưởng tới kết quả thi tuyển. Nhưng ngoại trừ việc cùng hợp tác với Đài viện ra, nàng cũng không còn lựa chọn nào tốt hơn.

“Lại nói về chuyện thi tuyển, e rằng ngươi còn phải cảm ơn anh vợ của mình đấy.”

“Anh vợ?”

“Vương gia Thập thất lang, Vương Phu Nam.” Luyện Hội nói ra tên ân nhân với giọng đều đều, dường như chuyện này không làm ảnh hưởng tới chuyện hắn mang ơn phần ân tình đó.

Làm chuyện tốt thì nên được biết không phải sao?

Vì vậy hắn nói với Hứa Tắc một cách rành mạch: “Nếu như không có anh ta đứng ra can thiệp, ngươi có thể đã phải kết thúc buổi thi trước thời gian và bị Kim Ngô vệ đưa đi. Cho nên ngươi hẳn là nên cảm ơn anh ta đã cho ngươi thi xong, nếu không hoàn thành bài thi, thì có thể đến một cơ hội ngươi cũng không có.”

Hứa Tắc chợt nhớ tới lúc bước ra khỏi trường thi, Vương Phu Nam nắm tay nàng, kéo nàng ra ngoài.

Thì ra là thế.

Thì ra hắn đã đến trường thi từ sớm.

Nhớ tới chuyện mình và hắn cũng không có giao tình gì, hắn cần gì phải nhiệt tình như vậy? Lẽ nào là vì từng ngủ chung sao? Đúng là ngây thơ thật rồi.

Luyện Hội nhìn thấy nét cười hiện lên trên mặt Hứa Tắc, im lặng không lên tiếng xoay người ra khỏi cửa.

Bên trong phòng, Hứa Tắc đang đói bụng sôi lên ùng ục, cuối cùng cũng mở cặp lồng cơm ra, lặng im khen ngợi các món ăn của nhà bếp Ngự sử đài, nàng cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm.

Advertisements

4 thoughts on “[010] Con Rể

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s