[11d] Thiên Đường Nơi Em

Tác giả: Tử Nguyệt

Edit: MinnieKemi

♥ Chương 11d: Nhã Vọng, đừng khóc ♥

Có tiền thì chuyện gì cũng có thể giải quyết êm đẹp, cho dù Khúc Uất Nhiên có biến thành một người thực vật nhưng họ Khúc vẫn có thể dễ dàng có được một tờ giấy hôn thú, Thư Nhã Vọng chỉ cần kí tên lên đó thế là sẽ trở thành vợ của Khúc Uất Nhiên.

Trong phòng bệnh, Thư Nhã Vọng đang cụp mắt ngẩn ngơ nhìn tờ giấy kết hôn, qua một lúc thật lâu sau đó, cô mới nhẹ nhàng cầm lấy cây bút bên cạnh, im lặng ký cái tên mình từng viết trăm ngàn lần lên trên mặt giấy.

Sau khi ký xong, cô ngồi dựa vào ghế, lẳng lặng nhìn lên giấy chứng nhận trên bàn, đã từng có lúc cô cho rằng, bên cạnh tên của mình chắc chắn sẽ viết một cái tên khác, thì ra, là không phải như vậy…

Ông Khúc ngồi đối điện cô, nhìn cô đầy miệt thị: “Đừng tỏ ra không tình nguyện như vậy, nếu con trai tôi không phải như bây giờ, cô có muốn sinh con cho nó hay muốn gả cho nó, tôi sẽ không đời nào chấp nhận.”

Thư Nhã Vọng cũng liếc ánh mắt khinh miệt nhìn ông ta.

Ông Khúc lấy lại tờ hôn thú, gằng giọng: “Từ hôm nay trở đi, cô cứ ở lại trong phòng bệnh mà yên tâm dưỡng thai.”

Thư Nhã Vọng không màng tới ông ta, coi ông ta như chưa bao giờ có mặt trong phòng bệnh này, bỗng nhiên cô chợt hiểu được cảm giác của Hạ Mộc, chợt hiểu ra vì sao cậu lại yên lặng như vậy, vì sao cậu không muốn đáp lời người khác, vì sao lại luôn có bộ mặt u sầu, lạnh nhạt như vậy.

Thư Nhã Vọng bỗng hỏi: “Chừng nào ông mới buông tha cho Hạ Mộc?”

“Hừ, bên này tôi vừa mở miệng nói một câu thì bên kia, họ Hạ đã đưa nó đi rồi.”

Thư Nhã Vọng thở nhẹ một hơi: “Thật à, đã về nhà rồi sao.”

Ông Khúc đứng dậy: “Tôi đã đồng ý với các người, bây giờ, đến lượt cô thực hiện lời hứa, nếu như giữa đường cô muốn thay đổi, hại nhà họ Khúc không có người nối dõi, vậy thì đừng trách tới lúc đó tôi trở mặt.”

Nói dứt lời, ông ta đi ra khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.

Thư Nhã Vọng mở to mắt lạnh lùng nhìn bóng lưng ông ta, trở mặt, ông trở được.

Cô cởi giày, cuộn mình lại trên chiếc sofa thật lớn, nhìn Khúc Uất Nhiên trên giường bệnh trước mặt, gã không nói không rằng nằm ở nơi đó, trên mặt còn mang máy thở, trên màn hình máy đo điện tâm đồ, đồ thị thỉnh thoảng lại nháy lên lúc cao lúc thấp, Thư Nhã Vọng nghiêng đầu, bỗng nhiên ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đứng dậy khỏi sofa, từng bước từng bước đi về phía đó, sau đó đưa tay, đè lên mặt nạ dưỡng khí, ánh mắt tối lại, bàn tay nắm chặt, lúc cô định kéo nó xuống thì tay lại bị người khác đè lại.

“Cô làm gì vậy?”

Thư Nhã Vọng quay lại, một người đàn ông mặc đồ tây đen đứng phía sau cô, anh ta dùng sức gỡ tay cô ra, sau đó kiểm tra cẩn thận máy móc, khi nhận thấy không có vấn đề gì mới kéo mạnh Thư Nhã Vọng ra.

Người đàn ông lạnh mặt nói: “Thưa cô, hành vi của cô vừa rồi có thể xem là có ý đồ giết người.”

“Anh cứ coi như vậy đi, bắt tôi đi, bắt tôi vào tù đi.” Vẻ mắt của Thư Nhã Vọng cũng không có nét gì hoảng hốt vì bị bắt quả tang.

Nhìn vẻ nông nổi thờ ơ của Thư Nhã Vọng, người đàn ông không thể không nhíu mày: “Thưa cô, tôi là Lữ Bồi Cương, là người chăm sóc cho anh Khúc đây. Có lẽ cô không để ý, lúc nãy tôi vẫn luôn ngồi phía sau cô. Sau này cũng sẽ như vậy, cho nên xin cô đừng làm việc như thế này nữa.”

Thư Nhã Vọng nhún vai, không thèm nghe những lời anh ta nói, quay người lại đến ngồi xuống ghế sofa bên cửa sổ, ánh mặt trời ấm áp ngoài cửa sổ rọi vào phòng, cô hơi nghiêng đầu đón ánh nắng, mắt khép hờ, mang một vẻ đẹp vừa yên ả vừa mong manh.

Lữ Bồi Cương nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của cô, gãi đầu không hiểu nổi, cô gái này thật kì lạ, trong khoảnh khắc anh ta trông thấy cô khi cô bước vào phòng bệnh, nhưng ánh mắt của cô lại mang vẻ gì đó trống trải, không chứa thứ gì, đừng nói đến nhìn thấy anh ta, chỉ khi cô ký tên, ánh mắt cô ngoài việc hiện lên chút cảm xúc giãy dụa thì không còn biểu cảm gì khác, ngay cả khi cô muốn tháo mặt nạ dưỡng khí duy trì sự sống cho người họ Khúc kia cũng vẫn mang vẻ lãnh đạm như cũ.

Cứ như thế, bầu không khí trong phòng bệnh trở nên tĩnh lặng kỳ lạ, một người thực vật, một người không nói gì, còn một người lại không biết phải nói gì, Lữ Bồi Cương cảm thấy nếu như anh ta mà tiếp tục làm công việc này thì chắc sẽ có lúc mắc chứng u uất mất, cô gái vẫn luôn im lặng kia đột nhiên hỏi: “Hôm nay ngày mấy?”

Lữ Bồi Cương hơi ngạc nhiên, cúi đầu nghĩ rồi nói: “30 tháng 4.”

Đôi mắt cô gái xao động, hơi cúi đầu, giọng rời rạc: “Anh ấy sắp trở về rồi.”

“Ai?” Lữ Bồi Cương nhìn cô hỏi.

Cô gái lại vùi đầu vào gối, thì thào: “Tôi hi vọng anh ấy đừng về nữa, mãi mãi đừng về nữa.”

Tuy Lữ Bồi Cương thấy rất thắc mắc, cô gái này trông bề ngoài có vẻ bất cần không để tâm nhưng cũng mang lại cảm giác mong manh đáng thương, anh ta lẳng lặng nhìn cô, chỉ cảm thấy giống như cô đang phải kiềm nén gì đó lâu thật lâu, nhưng miệng vẫn thì thầm: “Anh ấy đừng nên trở về, đừng nên trở về. Tôi sợ anh ấy về lắm, đừng trở về.”

Cô không thể nào đối mặt với anh, chỉ cần nghĩ đến việc anh sẽ biết chuyện này, cô lại hận mình không thể chết đi!

Bây giờ Thư Nhã Vọng mới hiểu được thì ra bản thân là một kẻ yếu đuối, lại hèn nhát…

Lữ Bồi Cương không nhịn được nói: “Này, phụ nữ mang thai, đừng kích động như vậy.”

Thư Nhã Vọng vùi đầu không để ý đến anh ta, Lữ Bồi Cương cũng thấy bất đắc dĩ, anh ta nhìn đồng hồ, đã tới giờ đi kiểm tra, anh ta cầm lấy sổ, đi tới đầu giường, nghiêm túc, cẩn thận kiểm tra tất cả các thiết bị, sau khi thấy tất cả đều bình thường, anh ta mới đặt sổ xuống, ngồi bên cạnh giường, nắm lấy một cánh tay của Khúc Uất Nhiên, bắt đầu xoa bóp, để tránh cho cơ thể bị teo cơ, mỗi ngày anh ta đều phải giúp người bệnh xoa bóp toàn thân bốn lần.

Mát xa được nửa tiếng, Lữ Bồi Cương mệt mỏi ngừng lại, xoa bóp cho một người đàn ông cao ráo khỏe mạnh lại mất ý thức thế này chắc chắn là một công việc đòi hỏi sức khỏe, anh ta đứng dậy, vuốt mồ hôi hai bên trán, cúi người, rồi lại nắm lấy một tay của Khúc Uất Nhiên trong tay, bỗng nhiên, anh ta cảm thấy ngón tay người này hơi động đậy, Lữ Bồi Cương vô cùng kinh ngạc, anh ta như ngừng thở, lại nắm chặt lấy tay của người này lần nữa, cẩn thận chú ý, ngón tay của Khúc Uất Nhiên lại giật giật, Lữ Bồi Cương hơi kích động nói: “Tay anh ta động đậy rồi.”

Thư Nhã Vọng vô cùng bất ngờ ngẩng đầu lên, ngẩn ra nhìn anh ta, Lữ Bồi Cương lại nhấn mạnh lần nữa: “Thật sự đã nhúc nhích, mời vừa rồi.”

Thư Nhã Vọng đứng lên, hơi nắm tay thành đấm, lạnh lùng hỏi: “Anh có ý gì?”

Lữ Bồi Cương nói chắc: “Anh ta sắp tỉnh rồi!”

Thư Nhã Vọng bước lùi về một bước, không thể tin được: “Không, anh nói dối…”

Lữ Bồi Cương không quan tâm tới cô, đưa tay ấn cái nút trên đầu giường, một lúc sau, ba vị bác sĩ mặc áo blouse trắng vội vàng chạy vào, đứng vây xung quanh Khúc Uất Nhiên cẩn thận kiểm tra tỉ mỉ.

Thư Nhã Vọng cắn ngón tay, hồi hộp nhìn họ, không, đừng tỉnh! Có lẽ cô thật độc ác, nhưng cô thật sự không muốn gã ta tỉnh lại! Ít ra, thì cho tới trước khi cô sinh đứa bé, cô không muốn gã tỉnh lại!

Đừng tỉnh!

Đừng tỉnh!

Đừng tỉnh!

Đừng!

Bác sĩ nói: “Đúng là kỳ tích thật! Ý thức của anh ấy đã bắt đầu hồi phục, tôi thấy, không tới ba ngày nữa, anh ta sẽ tỉnh lại hoàn toàn!”

Thư Nhã Vọng buông ngón tay bị cô cắn đến chảy máu ra, giống như vừa bị rút cản tất cả sức lực, ngồi phịch xuống.

Thư Nhã Vọng luôn luôn là một người hạnh phúc, cô có ba mẹ yêu thương, có người đàn ông cô yêu, có em trai ngoan, có bạn bè tốt, trước năm hai mươi hai tuổi, chỉ cần cô muốn, tất cả đều có thể.

Cô cảm thấy, có lẽ cô của trước đây đã quá hạnh phúc chăng, có lẽ những ngày vui vẻ đó đã hết, cho nên bây giờ, đau khổ mới kéo tới phải không?

Bàn tay Lữ Bồi Cương huơ huơ trước mặt cô: “Cô sao vậy! Choáng váng à?”

Ánh mắt đờ đẫn của cô dần dần tỉnh táo lại, cô nhìn thẳng vào anh ta: “Anh ta sắp tỉnh, vậy nhà họ Khúc chắc chắn sẽ không còn cần đứa bé trong bụng tôi nữa?”

“Cô lo lắng chuyện này à? Không lẽ cô không biết gì sao?” Lữ Bồi Cương nhíu mày nói: “Hai phát súng của em trai cô đã bắn vào chỗ đó.”

“Ở đâu?” Thư Nhã Vọng khó hiểu nhìn anh ta.

“Chỗ đó! Nếu anh ta muốn làm chuyện kia, e rằng rất khó.” Lữ Bồi Cương vuốt mặt nói: “Nhưng mà y học hiện nay rất phát triển, có lẽ có thể chữa khỏi.”

“Cô đừng lo lắng, ông Khúc khôn ngoan như thế, ông ta sẽ không mạo hiểm đâu, tin vào kĩ thuật y học xa vời đó, thà ông ấy để cho cô sinh ra đứa bé thì chắc hắn hơn.”

Thư Nhã Vọng nhìn anh ta, gật đầu, im lặng một lúc cô mới ngẩng lên nói nhỏ: “Cám ơn.”

Lữ Bồi Cương hơi bất ngờ, cào cào đầu, nở nụ cười.

Tục ngữ nói, kẻ xấu sống lâu, người tốt chết sớm, những lời này miêu tả Khúc Uất Nhiên cũng không quá đáng, hai ngày sau, gã ta mở mắt trước mặt Thư Nhã Vọng, trong một giây khi gã ta trông thấy cô, trong mắt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, giọng khào khào hỏi: “Em…Sao em lại ở đây?”

Thư Nhã Vọng nhìn gã, cười khẩy: “Bây giờ tôi là vợ của anh, dĩ nhiên tôi phải ở đây.”

Khúc Uất Nhiên nghe cô nói, không nén nổi nụ cười, đôi môi khô nẻ bị nứt ra, máu tươm từ vết rách: “Anh rất tò mò là đã xảy ra chuyện gì. Nhưng mà, cho dù là có xảy ra gì đi nữa thì anh cũng cảm thấy rất vui.”

Thư Nhã Vọng cười gằng: “Chuyện gì à? Anh không biết gì sao, bây giờ anh là một tên thái gi**! Hay nên gọi là gay nhỉ?”

Gương mặt Khúc Uất Nhiên bỗng trở nên méo mó, con mắt bỗng nhiên trợn to: “Ý em là gì?”

“Ý trên mặt chữ.”

Khúc Uất Nhiên bỗng điên cuồng muốn bật dậy, gã muốn nhìn cơ thể gã, nhưng gã không thể động đậy được, chỉ có thể la hét kích động.

Lữ Bồi Cương vội chạy tới đè gã lại: “Anh Khúc, đừng kích động.”

Lúc ông Khúc bước vào nhìn thấy cảnh tượng này, ông ta lo lắng chạy tới bên cạnh giường hỏi: “Xảy ra chuyện gì, xảy ra chuyện gì.”

Khúc Uất Nhiên gào thét như phát điên: “Ba! Tại sao ba phải cứu con? Đã như vậy thì thà con chết!”

“Uất Nhiên, không có gì đâu, ba nhất định tìm người chữa khỏi cho con! Ba hỏi rồi, bên Mỹ nói có cơ hội phục hồi lại như cũ! Con đừng lo…”

Cho dù ông Khúc nói thế nào để an ủi Khúc Uất Nhiên thì gã ta vẫn cứ giãy dụa, gào thét đau khổ kịch liệt.

Ông Khúc quay phắt người lại trừng mắt nhìn Thư Nhã Vọng: “Là cô nói với nó.”
Thư Nhã Vọng đứng sau ông ta lạnh lùng cười.

Ông Khúc vung tay lên muốn tát cô, nhưng Thư Nhã Vọng cũng không thèm chớp mắt, bình thản nói: “Ông đánh đi, khiến tôi sinh non thì đừng trách.”

Ông ta căm hận buông tay xuống, lồng ngực phập phồng tức giận.

Khúc Uất Nhiên ồn ào rất lâu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, khi biết được mọi chuyện, gã nhìn Thư Nhã Vọng nói: “Không ngờ em vì Hạ Mộc mà làm được đến thế này.”

Thư Nhã Vọng ngồi trên sofa, nhìn gã cười khẩy: “Cũng không phải hoàn toàn vì Hạ Mộc.”

Cô nhướn mắt, oán hận nhìn gã: “Anh hại tôi, cho nên tôi cũng muốn hủy hoại anh.”

Thư Nhã Vọng nói từng câu từng chữ: “Tôi sẽ ở bên cạnh anh, dằn vặt anh, hủy hoại anh, cho tới khi gạt bỏ được nỗi hận trong lòng!”

Khúc Uất Nhiên im lặng nằm trên giường bệnh một lúc, bỗng ánh mắt quái lạ nhìn cô: “Nhã Vọng à, hận thù không thích hợp với em, em thế này, anh không thích đâu.”

Thư Nhã Vọng nắm chặt tay, lạnh lùng nói: “Từ trước tới nay, tôi không cần anh thích.”

Dường như Khúc Uất Nhiên không nghe thấy câu nói của cô, gã lại nói: “Nhưng mà, Chào đón em tơi đây hành hạ anh! Anh rất hoan nghênh ~!”

Thư Nhã Vọng trừng mắt với gã, không nhịn được mắng: “Anh là đồ biến thái!”

One thought on “[11d] Thiên Đường Nơi Em

  1. coi tới đây phải cho Hạ Mộc 1 tràng pháo tay *bộp bộp bộp* bắn hay lắm Hạ Mộc, bắn hay lắm🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s