[05-06-07] Đậu Đỏ

[Truyện ngắn]

Đậu đỏ Tương Tư

Tác giả: Tô Tiểu Hí

Edit: MinnieKemi

Nam Thân

“Cái gì?! Bảo con cưới tiểu thư Tử Khâm?!” Tôi bất chợt cảm thấy kinh hãi.

Khẩu khí của cha và mẹ đều như nhau: “Tử Khâm là con gái của tướng quân đương triều, môn đăng hộ đối. Huống chi, từ lâu con bé đã một lòng hướng về con.”

“Không thể được! Con không muốn!!!” Tôi lùi lại mấy bước, tay ôm ngực chạy vụt về phía thư phòng.

“Tương Tư?!” Từ ngày nàng tặng cho tôi hộp gấm, đây cũng là lần đầu nàng xuất hiện. Hôm nay nàng lẳng lặng ngồi trước án thư lật xem thi từ, thi thoảng lại dùng bút khoanh tròn. Bóng nàng đong đưa.

Nàng nghe tiếng động, ngoảnh đầu lại cười: “Sao thế? Sao chàng lại chạy vội như vậy?”

“Ta…Ta…” Tôi không biết có nên nói với nàng tất cả.

“Sao lại ấp a ấp úng như thế?” Tương Tư đóng sách lại, hai tay nàng đỡ lấy vai tôi, nhẹ lên tiếng: “Có chuyện gì sao?”

Tôi nắm lấy tay nàng: “Nàng…Không phải nàng từng học phép thuật sao? Mau dẫn ta đi đi! Chúng ta rời khỏi nơi này!”

“Nam Thân, chàng có chuyện gì vậy. Hãy nói cho thiếp biết.” Tương Tư phẩy tay áo, né tránh bàn tay của tôi.

“Bảo ta nói sao đây…Bảo ta nói sao đây…” Tôi nắm chặt lấy tay nàng: “Cho dù có thế nào, xin nàng nhất định phải tin tưởng ta…”

“Nam Thân!…” Giọng nói của tương Tư càng ngày càng khẽ.

Tôi phát điên xông ra khỏi sự ngăn trở của đám binh sĩ, lảo đảo chạy ra phố.

Tôi ngồi trong quán uống vài vò rượu.

Đời này đây là lần đầu tiên tôi uống rượu…rượu trôi vào lòng, nóng như bỏng lửa.

Giữa cơn say, từng cái chau mày, từng nụ cười của Tương Tư, sương mù giăng giăng mờ mịt như mây bay.

Uống xong tôi lại nghiêng ngả ra khỏi quán rượu, liêu xiêu đứng giữa đường lớn, chân tay thừa thải.

“Nam Thân công tử…” Một giọng nói mềm mại từ trong kiệu truyền đến từ xa.

Một bàn tay trắng ngần vén bức mành trúc, hiện ra một khuôn mặt vô cùng trong sáng xinh đẹp.

Tôi thở dài, lạnh nhạt nói: “Thì ra là Tử Khâm tiểu thư.”

“Chàng và ta đã có hôn ước, cũng đâu phải người ngoài, chi bằng đến quán trà trò chuyện?” Tử Khâm cười nhẹ yêu cầu.

“Được thôi…” Trong đầu tôi trống rỗng, thầm nghĩ, có người bắt tôi làm gì nhỉ.

“Hôm nay đôi ta có thể gặp gỡ, cũng xem như là hữu duyên.” Tử Khâm nhấc ấm châm trà, hương trà thoang thoảng, phảng phất khiến lòng người quên sầu muộn: “Có điều, trước tiên thiếp cần chúc trạng nguyên khoa bảng đề…”

Trạng nguyên…Công danh…Thì ra là cha muốn tôi thi lấy công danh, rồi lại cùng thiên kim mà tướng quân nên duyên chồng vợ!

“…Tử Khâm tiểu thư.” Tôi tiện tay cầm lấy chung trà tử sa, nhấp một ngụm. Trà này thấm tận lòng người nhưng có cảm giác hơi kì lạ.

“Gọi Tử Khâm là được.” Tử Khâm hơi đỏ mặt.

“Không phải cô thích công tử nhà Khương đại học sĩ…” Trong cơn say tôi mê man nói, nghiêng qua thân mật hỏi nàng ta: “Nhưng bây giờ…Cô…Cô lại yêu thích ta như thế sao!?”

Nàng ta cúi đầu cười, trông thật giống Tương Tư.

“Xin hãy tin ta…Nhất định phải…tin…” Tôi cười, đưa tay nắm chặt lấy nàng, rồi ngất đi.

“Nam thân…Vong ưu tán có thể giúp ngươi quên đi một số…chuyện, hoặc người nào đó…”

Tương Tư 

“Ồ? Sau tơ hồng của Nam Thân lại nối lại với Tử Khâm?” Nguyệt Lão gia gia tỉ mỉ lật sổ nhân duyên: “Thật kỳ lạ, người nên duyên với Tử Khâm phải là Khương Việt Linh mới phải.”

“Sao cơ?! Nam Thân và Tử Khâm?!” Tôi vội đến xem bức tường nhân duyên, chuyện gì đã xảy ra, tơ của hai người họ bây giờ lại nối liền với nhau…

“Tương Tư! Con muốn làm gì! Mau dừng tay lại!” Nguyệt lão gia gia chụp lấy tay tôi đang muốn giật đứt tơ hồng: “Nếu làm vậy trời xanh sẽ phạt con!”

“Không phải gia gia nói họ vốn không nên kết duyên với nhau hay sao! Con sẽ tách họ ra…”

“Không được! Việc đã tới nước này, giờ đã không thể thay đổi!”

“Tại sao…Rốt cuộc là ai…”

Hương hoa càng ngày càng nồng đậm.

“Tương Tư muội muội.” Phong Nguyệt cười khúc khích, khép chặt tay áo bước đến gần.

“Là cô có phải không!” Tôi oán hận nhìn cô ta: “Tôi nên biết là cô từ đầu mới phải!”

“Sao muội lại có thể nói với ta như vậy? Là muội cho ta sợi tơ hồng đó mà. Ta buộc ai với ai thì buộc chứ.” Phong Nguyệt cười xùy, tay áo vung lên: “Đừng như thế nữa đi! Dù sao thì muội và con người cũng không thể…”

“Im miệng!” Tôi chỉ thẳng vào mũi cô ta: “Cô giúp tôi cũng là hại tôi! Lòng dạ cô thật hiểm độc!”

“Hừ!” Phương Nguyệt cười khẩy: “Đúng là ta muốn ngươi đau khổ đấy! Mỗi một kiếp ngươi bị giáng xuống thế gian nhưng rồi vẫn có thể bò lên làm thần tiên trở lại! Ta vốn có thể tiếp quản ti của ngươi, như vậy, ta cũng có hai tấm gương Gió Nguyệt, pháp lực cũng tương đương Nguyệt Lão!”

“Mỗi một kiếp điều bị giáng xuống trần gian?” Tôi vô cùng nghi hoặc: “Không phải mới chỉ có kiếp này mới…”

“Xem ra trí nhớ của ngươi lại kém đến vậy.” Phong Nguyệt lạnh lùng nói. Cô ta phất tay áo, Phong kính hiện lên: thì ra chín kiếp trước, tôi và Nam Thân đều yêu nhau…

Chuyện xảy ra trong chín kiếp này và kiếp thứ mười giống nhau như đúc: cả nhà chàng đi vào rừng rồi được tôi cứu, lưu lại dấu răng cho nhau…

Có điều cuối cùng, trong gương đều trải kín đậu đỏ, từ từ hóa thành máu tươi…

“Cuối cùng chỉ có thể như thế sao…” Tôi bổ nhào ra đất, nước mắt đầy mặt.

“Tương Tư, không phải không có cách.” Nguyệt Lão gia gia tay cầm kéo tương tư gạt cảnh tượng trước mặt đi: “Chỉ cần để Nam Thân và người khác bái đường thành thân.”

“Nhưng…Con không quên được chàng…”

“Từ lâu hắn đã quên ngươi!” Phong Nguyệt cười lạnh lùng lại phất tay: Nam Thân đang mặc hỉ phục tân lang, chân đá kiệu hồng, dịu dàng nắm lấy tay Tử Khâm.

“Chàng sẽ không quên ta đâu…Sao chàng có thể quên ta…” Tôi đưa tay ra, dấu răng dần dần biến mất…”Tại sao?! Tại sao lại như vậy?”

“Bởi vì chỉ có thứ này biến mất, Nam Thân mới có thể thật sự quên con. Đồng thời…” Nguyệt Lão gia gia dùng kéo tương tư một nhát cắt vào chỗ trống trên tên Nam Thân, một làm khói hồng nhè nhẹ kết thành một cây đậu tương tư, sau đó từ từ biến mất: “Ta còn muốn cắt đi đoạn tình kết ngàn đời giữa con và nó.”

“Đừng, không được cắt…” Tôi quỳ trên mặt đất, dùng hai đầu gối bò tới nắm lấy vạt áo bào của Nguyệt Lão gia gia: “Con xin gia gia, đừng…”

“Tương Tư!” Nguyệt Lão gia gia thở dài nói: “Năm đó chính bởi vì con si mê không đổi, rễ tình lẫn lộn, yêu thương con người. Miễn cưỡng cùng Nam Thân là do chính con tạo ra mới bị trời phạt, phạt con mười kiếp luân hồi làm yêu, chỉ khi con cứu người mới có thể trở về thiên đình. Không ngờ kiếp kiếp con vẫn gặp được nó, đời đời đau khổ. Kiếp này là cơ hội cuối cùng, nếu không chấm dứt được, thì vạn kiếp không thể quay đầu!”

“Nếu, nếu con đã gieo nghiệt, vậy hãy để con tự giải…” Tôi lau khô nước mắt đứng lên.

Hồng y khẽ tung lên, tôi bay xuống hạ giới.

“Nhất bái thiên địa.”

“Nhị bái cao đường.”

“Phu thê…”

“Đợi đã! ta…” Giọng nói của tôi thoáng cái khản đặc, hai tay đưa lên đầu xoạt một luồng sáng hình vòng cung màu hồng, vận phép thuật cả đời khiến cho thời gian ngừng lại tại khắc này.

Mọi người lập tức bất động.

“Con muốn làm gì?” Nguyệt Lão gia gia vẻ mặt cứng lại: “Con tự ý ngừng thời gian? Con làm vậy sẽ hóa thành tro bụi!”

Tôi chầm chậm đi đến bên Nam Thân, xắn tay áo chàng lên, dấu răng bên mé trong cánh tay quả đã biến mất.

Tôi rưng rưng, quay đầu lại cười: “Thà hóa thành tro bụi còn hơn tái kiếp lai sinh. Con xin gia gia cho con hóa thành một nốt ruồi son trên ngực chàng. Để mỗi khi chàng nhìn thấy con, sẽ đau đớn như tan xương, đêm về không thể ngủ yên…”

Nam Thiên

Tại sao trên ngực tôi lại có một nốt ruồi son?

Đỏ sẫm như hạt cây tương tư.

Vừa nhìn thấy nó, thì giống như có con dao nhọn đã mài ngàn năm đâm vào lòng, làm cho tim tôi đau đớn như dao cắt…

Tại sao tôi muốn đem những hạt đậu đỏ mọc đầy bên song cửa sổ cất vào trong hộp gấm xạ hương kia?

Tại sao sau khi tôi hái hạt đậu đỏ trên cây thì chúng đều hóa thành chất lỏng đỏ như máu?

Có phải tôi từng yêu một người nào khác?

Có phải, tôi yêu nàng đã ngàn năm…

The End

2 thoughts on “[05-06-07] Đậu Đỏ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s