[105] Tam Tấc Ánh Nắng

Tác giả: Tam Nguyệt Vi Thảo

Edit: MinnieKemi

Chương 105: Đời này đừng gặp lại nhau là kết quả tốt nhất cho anh với tôi

Ngữ điệu của Mộc Cận vừa lạnh lùng vừa quả quyết, điều này làm cho khóe miệng đang mỉm cười của Giang Thiếu Thành cũng dần dần khép lại. Hai người cùng bước vào phòng khách trên lầu, Mộc Cận ngồi xuống sô pha, chuẩn bị tư thế sẵn sàng nói chuyện, còn Giang Thiếu Thành thì lục tìm bao thuốc lá và hộp quẹt trong tủ rồi bước đến bên cửa sổ. Những khi gặp áp lực hoặc giả gặp phải chuyện phiền muộn thì anh hút rất nhiều thuốc, biểu hiện của Mộc Cận làm cho anh cảm giác cô sắp nói cái gì đó. Mấy ngày trước khi cô vẫn còn ngơ ngẩn, anh vẫn hi vọng cô sẽ tỉnh táo lại một chút, nhưng bây giờ khi cô trở lại bình thường nói muốn nói chuyện với anh, thì Giang Thiếu Thành lại hi vọng thà là cô cứ tiếp tục khép mình, không chịu nói chuyện với bất kì ai như trước đây. Cô hiện giờ khiến anh càng hoảng hốt và bất lực hơn so với chuyện phẫn nộ lấy dao đe dọa anh.

Nên đối diện thì sẽ phải đối diện, kẹp trong tay điếu thuốc đã tắt ngấm đứng bên bậu cửa sổ, anh đi đến trước mặt cô, ngồi xuống: “Em nói đi.”

Trong lúc anh hút thuốc, Mộc Cận đã nghĩ rất nhiều về những lời muốn nói, nhưng cuối cùng câu nào cũng không thể diễn đạt rõ quyết tâm của cô, cô sợ lần nói chuyện này sẽ kết thúc mà không đi đến kết quả. Mộc Cận mấp máy môi, mấy giây sau mới ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của Giang Thiếu Thành, câu đầu tiên mà cô nói là: “Thiếu Thành, tôi muốn đi khỏi đây.”

Giang Thiếu Thành lại chỉ cảm thán, nói: “Rất lâu rồi mới nghe em lại gọi tên anh.”

“Cuộc đời tôi còn rất dài, không muốn hận anh mãi, tôi không muốn sống mệt mỏi như thế này nữa.”

“Còn nhớ anh đã nói gì với em không? Anh đã nói là sẽ không cho…em có cơ hội hối hận, em nhớ chứ, không phải anh không cho em cơ hội rời khỏi anh thật xa, là chính em chọn trở về, đường là do chúng ta chọn, không có lí do gì giữa đường em lại đổi ý, bỏ lại một mình anh!” Nói về đàm phán, cô làm sao có thể là đối thủ của anh!

Mộc Cận nhắm chặt hai mắt, đè nén máu nóng đang cuồn cuộn trong tim: “Tôi sai rồi, là do tôi không biết tự lượng sức mình, cho dù gặp phải chuyện như ngày hôm nay thì cũng là tôi tự gieo gió thì gặp bão, coi như là tôi xin anh, anh cho tôi một cơ hội sửa sai đi, được không vậy?”

“Em không cần phải nói những lời tự chà đạp mình như vậy, em có biết tới bây giờ anh vẫn níu kéo, cố muốn bù đắp cho em, là vì anh yêu em, là vì anh còn muốn giữ lại hôn nhân của chúng ta mà.”

“Nhưng anh có hỏi tôi có muốn hay không chưa? Anh có biết bây giờ tất cả những thứ về anh đều làm cho tôi không chịu nổi không, gồm cả tình yêu của anh, Giang Thiếu Thành, lúc trước tôi yêu anh là thế, vẫn không thể thay đổi quyết tâm giết cả nhà tôi của anh, bây giờ anh dựa vào cái gì mà cho rằng tình yêu vĩ đại của anh có thể cứu chuộc tôi đây? Dựa vào đâu mà anh cho rằng tôi sẽ còn cần ‘tình sâu ý nặng’ của anh chứ?”

Bàn tay đang vịn trên tay vịn sô pha của Giang Thiếu Thành siết chặt lại, mu bàn tay nổi gân xanh, mấy câu nói đó của Mộc Cận khiến anh rất thảm hại, chúng cũng không nể tình mà phô bày những điều anh tự lừa mình dối người mấy ngày nay. Đúng! Dựa vào đâu mà anh cho rằng chỉ cần còn có tình yêu của anh thì có thể khiến cô tha thứ? Anh có nghĩ tới không, Mộc Cận rời khỏi anh, cô mới có thể quên đi đau khổ, là chính anh không muốn thừa nhận chuyện này, là bởi vì anh ích kỉ vơ lấy lí do vụng về như vậy giữ cô bên mình.

Mộc Cận lại nói tiếp: “Tôi có thể ra nước ngoài hoặc tìm một nơi không ai biết bình yên sống nốt những năm còn lại, từ từ quên đi chuyện tôi là con gái của ai, quên đi tôi là vợ của ai, quên hết tất cả, ở bên cạnh anh tôi không làm được, tôi sẽ chỉ càng thêm hận anh, hận chính tôi, anh cần gì cứ tiếp tục giày vò mình như vậy.”

“Mộc Cận, anh có thể đưa em cùng ra nước ngoài, đi đến bất cứ đâu, không quen biết một ai làm lại từ đầu.”

“Tôi không muốn!” Mộc Cận kiên quyết từ chối: “Ông trời không cho chúng ta chết ở trong tay đối phương đã là sự nhân từ lớn nhất rồi, không thể lại có thêm một cơ hội nữa! Trong biển người mênh mộng mờ mịt này, cả đời tôi và anh đừng gặp lại nhau là kết cục tốt nhất!”

Nghe được lời cô nói cả đời này không muốn gặp lại khiến cho Giang Thiếu Thành mất một lúc không thể chấp nhận nổi, anh lại muốn hỏi: “Em muốn đi đâu? Em cũng biết hiện nay bên ngoài vẫn còn rất nhiều người muốn mạng của em.” Mộc gia đã chết, không có nghĩa nhưng người căm thù họ sẽ bỏ qua cho cô. Trái lại, cũng chính vì mất đi sự che chở của Mộc gia, cô chỉ có thể mặc cho người ta xâu xé.

Mộc Cận không quan tâm, nói: “Hôm nay, tôi chỉ là một đứa con gái mồ côi còn sót lại của Mộc gia mà thôi, sao bọn họ còn muốn kiếm thêm phiền phức mà đối phó với tôi, mà cứ cho là tôi có gặp chuyện gì bất trắc thì đó cũng là số mạng của tôi, tôi chấp nhận. Chúng ta cứ vậy đi, coi như chưa từng quen biết nhau, đừng lấy yêu hận ra làm cớ để tiếp tục dây dưa giữa anh và tôi nữa, được chứ?”

Âm thanh cuối cùng của cô rất nhẹ, nhưng mỗi câu đều rất dứt khoát, không để cho anh có chỗ xoay chuyển, nhưng giữa anh và Mộc Cận có thể không còn chỗ trống nữa sao? Không còn đủ chỗ cho tình yêu nữa ư? Anh đã nghĩ có thể dùng những năm sau này bù đắp cho cô, nhưng cô lại nói chuyện đó chỉ càng làm cô thêm đau khổ!

Giang Thiếu Thành không thể gật đầu cũng không thể lắc đầu, anh không hề muốn kết thúc như vậy, hai người đã từng yêu nhau, hôm nay lại muốn quay lưng ra đi, từ nay về sau không còn xuất hiện cùng nhau! Anh thong thả đứng dậy, lúc đi, anh nói: “Cho anh thời gian suy nghĩ.”

Cô hỏi: “Bao lâu?”

“Mấy hôm nay có có công chuyện, chờ anh quay lại rồi tính.” Anh lại nói thêm một câu, thái độ cứng rắn: “Nếu thật sự em muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ với anh thì đừng nên bỏ đi khi anh không có ở đây, nếu không, em có đi đến đâu anh cũng có thể đưa em trở về!”

Sau khi Giang Thiếu Thành đi, quả thực liên tiếp mấy ngày cũng không quay về. Sáng sớm hôm đó anh nói có chuyện phải ra ngoài, ngoài việc muốn để cô yên tâm đi gặp Chu Lạc Khiết, thì cũng vì cục trưởng Mã gọi anh trở về cục nói chuyện. Trên đơn từ chức của anh vẫn chưa được kí tên, cục trưởng Mã vẫn cố hết sức giữ anh lại, cũng là vì tiếc cho tài năng của anh, ông cảm thấy Giang Thiếu Thành không cần vì một người đàn bà mà lại bỏ đi tương lai tươi sáng của mình, mặc khác, cá nhân ông cũng là muốn thúc đẩy chuyện của Giang Thiếu Thành và con gái mình.

Cho nên, cục trưởng Mã khuyên anh nên cân nhắc chuyện phục chức. Đúng lúc, có một vụ án cướp vàng bạc trong thành phố, ba tên tội phạm giả làm khách hàng trà trộn vào triển lãm, trộm mất một viên ngọc rất lớn, chuyện này rất xôn xao, cục đã lập một tổ chuyên án, yêu cầu nhanh chóng phải phá án. Cục trưởng Mã mong Giang Thiếu Thành có thể nhận vụ án này, lúc đó Giang Thiếu Thành đã từ chối, anh muốn nhanh chóng từ chức, sau đó đưa Mộc Cận rời khỏi thành phố A.

Nhưng mà, bây giờ, sau khi nói chuyện với Mộc Cận, Giang Thiếu Thành lại thay đổi chủ ý đồng ý với ý kiến của cục trưởng Mã. Nếu cứ ở nhà, anh không biết phải đối mặt với Mộc Cận bằng tâm trạng gì, càng không thể cho cô đáp án mà cô muốn.

Trong hơn mười ngày Giang Thiếu Thành ra ngoài cũng không có gọi điện thoại về, Mộc Cận cũng không biết việc bận theo lời anh nói là việc gì, càng không biết anh phải đi bao lâu mới quay lại. Cho nên, tâm trạng của cô trong lúc này từ bình tĩnh ban đầu dần dần trở nên vô cùng lo lắng và thiếu kiên nhẫn, thậm chí ngày càng trở nên bất an. Anh đi như vậy bỏ lại một mình cô là có ý gì?

Mấy ngày sau cô đều bất giác hỏi dì Chu mấy câu: “Anh ta có gọi điện về không, anh ta không nói chừng nào mới về sao?”

Lần nào dì Chu cũng lắc đầu: “Lúc cậu ấy ra ngoài chỉ nói tôi phải chăm sóc cho cô chu đáo, không nói khi nào mới về.” Có một lần Mộc Cận cũng hỏi một câu giống như vậy, thì dì Chu mới đề nghị: “Cô à, không thì cô gọi cho ông bà hỏi thử xem.” Người dì Chu nói chính là cha mẹ của Giang Thiếu Thành.

Mộc Cận nghe xong thì lặng lẽ quay người đi, cô không biết số điện thoại của họ, nếu có biết cũng sẽ không gọi, cô không muốn tiếp xúc gì với những người trong thế giới của anh, như vậy chỉ khiến mình bị tổn thương.

Một buổi chiều chạng vạng sau hơn hai mươi ngày không có chút tin tức của Giang Thiếu Thành, Mộc Cận lại gặp lại Giang Thiếu Kiệt, vừa định đứng lên, đây là lần thứ hai cô gặp mặt Giang Thiếu Kiệt. Khi đó, những lời Giang Thiếu Kiệt nói trong bệnh viện vẫn còn văng vẳng bên tai Mộc Cận, cho nên bây giờ khi Mộc Cận gặp lại anh ta lần thứ hai, cô cũng dùng ánh mắt không chút thiện cảm nhìn anh ta.

Giang Thiếu Kiệt thấy thái độ cảnh giác của cô thì không đồng tình, anh ta bật ra một tiếng cười chế nhạo, chắp hai tay sau lưng, ánh mắt quét một vòng trong nhà, chau nhẹ mày giống như không thích thú với bày trí trong phòng. Mộc Cận đứng yên một chỗ chờ anh ta mở miệng, không biết lần này anh ta tới là lại muốn nói lời khó nghe gì. Giang Thiếu Kiệt vừa nhìn những đồ vật trong phòng khách vừa quay sang thản nhiên nói: “Anh ấy sắp chết rồi, đang ở trong bệnh viện, qua gặp anh ấy một lần đi.”

Giọng nói không chứa chút đau thương, giống như đang nói chuyện thời tiết, cho nên rất lâu sau Mộc Cận mới nghĩ ra anh ta nói cái gì, nhưng vẻ lạnh lùng trên gương mặt anh ta khiến cho người ta nghi ngờ tính chân thật của câu chuyện. Giang Thiếu Kiệt cũng nhìn ra nghi ngờ của cô, anh ta nhún vai, nói như không có gì quan trọng: “Không tin à? Dù sao thì tôi cũng đã báo tin rồi, có đi hay không thì tùy cô.” Giang Thiếu Kiệt để lại địa chỉ của bệnh viện và số phòng rồi ra về, giống như chẳng muốn nói thêm câu gì với cô.

Mộc Cận vòng tay ôm lấy người, ngồi xuống chân cầu thang, bầu trời bên ngoài đã bị che phủ một màu âm u, Mộc Cận hít thở hổn hển từng hơi, cảm thấy như có cái gì chẹn lại trong ngực làm cô không thở được. Cô ôm ngực tự nói với mình không có chuyện gì đâu, đêm mùa hè trời rất oi bức, cho nên mới khó thở như thế này. Nhưng khi dì Chu đi qua kéo cô lên, lại la lên: “Cô ơi, sao cô lại lạnh như vầy?”

Cô thừ ra nhìn dì Chu: “Tôi thấy hơi lạnh.” Bây giờ không phải đang hè sao, sao cả người lại giống như trầm trong nước lạnh vậy, cô vịn tay vịn cầu thang đứng lên, hai mắt không có thần nói: “Tôi đi ngủ đây.” Ngủ một giấc sẽ tốt thôi!

Ngoài Giang Thiếu Kiệt ra thì không có ai đến báo tin của Giang Thiếu Thành cho cô, ngay cả điện thoái cũng không có, nếu như không có tờ giấy ghi địa chỉ của bệnh viện thì cô sẽ nghi ngờ việc Giang Thiếu Kiệt đến đây chỉ là ảo giác của cô mà thôi.

Ngày hôm sau, Mộc Cận vẫn thức dậy như bình thường, ăn sáng, sau đó ngồi trước cửa sổ giết thời gian, nhưng lại không hề hỏi khi nào thì Giang Thiếu Thành trở về. Cho mãi đến chiều tối ngày thứ ba, cô mới đưa địa chỉ mà Giang Thiếu Kiệt để lại cho dì Chu hỏi: “Dì biết bệnh vện này ở đâu không?”

“À biết, bây giờ cô muốn đi à?”

Mộc Cận gật đầu, dì Chu cởi tạp dề, lấy bóp tiền rồi cùng cô ra ngoài.

Cho dù là lúc nào thì bệnh viện cũng đông nghịt người như vậy, cô giống như một hình nhân đi theo phía sao dì Chu, mặc cho dì Chu kéo cô đi tìm phòng bệnh của Giang Thiếu Thành từ trên xuống dưới. Trong đầu cô đang trống rỗng, chỉ nhớ lại câu nói của Giang Thiếu Kiệt, anh ấy sắp chết! Cho đến khi dì Chu dẫn cô tới trước cửa phòng bệnh, nói với cô là ở đây, cô mới sựt tỉnh trở lại.

Dì Chu mở cửa cho cô, Mộc Cận đứng ở cửa không chịu bước vào. Giang Thiếu Thành nằm trên giường bệnh cũng không giống như sắp chết theo lời của Giang Thiếu Kiệt, trên người không thấy có vết thương gì, nhưng hai mắt lại quấn băng vải. Trong phòng bệnh, có cha mẹ của Giang Thiếu Thành, còn có Giang Thiếu Kiệt và Mã Yến Dung đều ở đây.

Nghe thấy tiếng mở cửa, mấy người đều nhìn lại, chỉ có Giang Thiếu Thành là nằm yên, vẫn cứng ngắc trên giường. Một tay Mộc Cận nắm chặt cánh cửa bình tĩnh nhìn Giang Thiếu Thành một lúc, đột nhiên cô quay người bước nhanh khỏi đó. Mã Yến Dung từ trong phòng bệnh đuổi theo ra ngoài, bắt kịp Mộc Cận trong hành lang.

Ánh mắt của Mã Yến Dung đầy hăm dọa: “Không vào thăm anh ấy à, không hỏi thử anh ấy vì sao lại như vậy sao?”

Mộc Cận gạt tay của Mã Yến Dung ra, dựa lưng trên vách từng hành lang bệnh viện, cô cảm thấy bản thân giống như con cá bị mắc cạn, mỗi lần hít thở đều rất khó khăn, cô mơ màng nghe thấy giọng nói rì rầm của mình: “Anh ấy sao vậy?”

“Đôi mắt anh ấy bị thương, anh ấy mù rồi.” Mã Yến Dung gào lên với Mộc Cận: “Tôi nói anh ấy mù rồi, mù! Cô nghe thấy chưa, nghe thấy chưa!”

Cả người Mộc Cận trượt xuống theo vách tường, ngồi bệt trên mặt sàn lạnh băng, cô cũng cảm thấy lạnh, cả người đều lạnh lẽo, bên tai nghe thấy tiếng khóc kiềm nén của Mã yến Dung, và tiếng những y tá đi qua bảo các cô im lặng.

Một chương nữa là hết chính văn rồi các bạn😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s