[100] Tam Tấc Ánh Nắng

Tác giả: Tam Nguyệt Vi Thảo

Edit: MinnieKemi

Chương 100: Anh ấy lấy cô là bất đắc dĩ!

Biểu hiện vô cùng đau buồn kia của Mộc Cận cho thấy cái xác này nhất định chính là Long Tại Nham, có điều hiện giờ cô đã ngất đi tỉnh lại mấy lần nên khiến mấy người cảnh sát không thể nào hỏi được kỹ càng chuyện gì cả, Giang Thiếu Thành ôm chặt lấy cả người Mộc Cận, phát tay với cảnh sát ý nói hãy chờ một lúc nữa. Lần này đến cả cục trưởng Mã và mấy người lãnh đạo của thành phố cũng đến đây, cục trưởng Mã gọi một mình Giang Thiếu Thành sang bên cạnh hỏi chuyện: “Hôm đó cậu cũng gặp Long Tại Nham vậy cái xác có thể chắc chắn là Long Tại Nham được bao nhiêu phần trăm?”

Giang Thiếu Thành lắc đầu: “Không hoàn toàn chắc chắn.”

Cục trưởng Mã dụi thuốc, hướng ánh mắt về phía Mộc Cận, nói: “Vậy thì chỉ có thể nhanh chóng tìm vợ và con gái của Long Tại Nham, để con gái anh ta đối chiếu DNA với cái xác.” Cái xác này có phải là Long Tại Nham hay không là chuyện rất quan trọng, không thể chỉ kết luận dựa trên phản ứng hiện tại của Mộc Cận.

Giang Thiếu Thành hiểu rõ ánh mắt nhìn đến Mộc Cận vừa nãy của cục trưởng Mã, không loại trừ khả năng Mộc Cận vì che giấu cho Long Tại Nham mà cố tình đánh lạc hướng cảnh sát. Cục trưởng Mã nói: “Bây giờ cô ta như thế này cũng không thể hỏi rõ chuyện gì, cậu cứ đưa cô ta về nghỉ ngơi trước đi.”

Giang Thiếu Thành gật đầu: “Cám ơn, gần đây cô ấy phải chịu nhiều đả kích, cơ thể đã không thể chịu nổi.”

Cục trưởng Mã vỗ vỗ vai Giang Thiếu Thành: “Vất vả cho cậu rồi, tạm thời đình chỉ công tác của cậu cũng là muốn cho cậu có thời gian để nghỉ ngơi, một thời gian sau hãy quay trở lại.”

Giang Thiếu Thành nói: “Chuyện này để sau hãy nói.” Bây giờ đối với anh nhiệm vụ không còn là quan trọng nhất, anh lo nếu như để Mộc Cận ở nhà một mình, thứ đồng phục cảnh sát khoác lên người anh sẽ mãi mãi là gút mắt trong lòng Mộc Cận, sự thật là anh đã nghĩ đến chuyện từ chức, chỉ có bỏ đi một thân cảnh phục này mới có thể khiến cho Mộc Cận dần dần quên đi những chuyện đau lòng trong những ngày tháng về sau. Tuy rằng công việc này đã từng ghi dấu trong bầu nhiệt huyết và tuổi trẻ của anh, đến việc có thể sẵn sàng trả giá bằng mạng sống. Nhưng bây giờ vì Mộc Cận, anh bằng lòng cho những điều này vào quá khứ, từ nay về sau cất giữ trong lòng. Trên thế giới này ít đi một cảnh sát cũng không có gì quan trọng, nhưng đối với Mộc Cận mà nói, anh lại là duy nhất. Anh không thể sau khi đã phá hủy gia đình của người phụ nữ anh yêu nhất lại còn khiến cô mất đi cả chồng mình.

Giang Thiếu Thành bước từng bước nặng nề qua, đỡ Mộc Cận đã khóc than kiệt sức, co rúm lại như không còn sức sống trên băng ghế dài đứng dậy: “Mộc Cận, đi nào, chúng ta về nhà thôi.”

Mộc Cận giơ cánh tay không còn chút sức lực đẩy anh ra, ánh mắt rã rời, cả người thất tha thất thểu đi ra ngoài, Giang Thiếu Thành nhìn cô như vậy, trong lòng cũng vô cùng đau khổ. Anh vẫn cho rằng một người đàn ông có trách nhiệm cần phải che chở cho vợ mình cả đời, bất cứ lúc nào bất cứ khi nào cũng có thể trở thành nơi che gió che mưa cho cô ấy, chia sẻ tất cả những đau thương của cô ấy. Nhưng hôm nay, chính người chồng là anh lại gây ra nỗi đau sâu nhất cho Mộc Cận, nếu như từ lúc đầu anh có thể giải quyết chuyện này tốt hơn một chút, có lẽ đã không khiến cô chịu nhiều tổn thương như ngày hôm nay.

Giang Thiếu Thành vẫn còn nhớ rất rõ lời nói ngây thơ của cô ngày đó, cô nói: “Trên đời này, bất cứ ai cũng đều có thể làm tổn thương em, nhưng chỉ có anh, anh Tại Nham và cha là dù bất cứ lúc nào cũng sẽ bảo vệ em!

Cô từng tin tưởng anh như vậy, trao cả tấm lòng cho anh, kết quả là chính tay anh đã đẩy cô rơi xuống vực sâu!

Giang Thiếu Thành lo lắng đi theo sát bên cạnh Mộc Cận, người cô lảo đảo trông như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Nhưng khi bước ra tới cổng lớn thì cô lại đột nhiên dừng bước, một giây sau cả người Mộc Cận đột nhiên đứng thẳng như một con gà chọi xù lông lao thẳng về phía Lưu Tiến Dân, ngay cả Giang Thiếu Thành cũng không kịp ngăn cản. Hiển nhiên Lưu Tiến Dân cũng không kịp phản ứng cho đến khi Mộc Cận đã vọt đến trước mặt hắn, nhằm vào cánh tay hắn mà cắn, Lưu Tiến Dân mới sựt tỉnh, hắn giãy mạnh khỏi cô nhưng Mộc Cận dùng toàn bộ sức lực cố cắn lấy cánh tay hắn không chịu nhả ra, ngay cả một người đàn ông cao lớn như Lưu Tiến Dân cũng không thể giãy khỏi cô ngay được, thế mới biết cô dốc hết sức đến mức nào.

Lưu Tiến Dân bị cắn đau kêu gầm lên, giơ tay định đánh vào Mộc Cận thì bị Giang Thiếu Thành chạy tới cản lại. Giang Thiếu Thành ôm lấy eo Mộc Cận, mất mấy phút mới kéo cô khỏi người Lưu Tiến Dân, cánh tay Lưu Tiến Dân đã chảy máu ròng ròng, lớp da thịt suýt bị Mộc Cận cắn đứt cả ra.

Môi răng của Mộc Cận đều dính đầy máu tươi, cô bị Gianh Thiếu Thành ôm ngang lấy eo, chỉ biết thở dốc từng hơi, ánh mắt đầy căm hận nhìn chằm chằm vào Lưu Tiến Dân, vẻ mặt Lưu Tiến Dân cũng tràn đầy phẫn nộ, nhưng lại e ngại còn có Giang Thiếu Thành ở đây, không thể nói cũng không thể làm gì, cuối cùng chỉ bụm chặt vết thương trên tay bỏ đi, bực tức trong lòng, coi như là bị chó điên cắn đi vậy!

Giang Thiếu Thành cưỡng ép Mộc Cận vào trong xe, anh rút khăn giấy ra lau vết máu trên miệng cho cô, mở nắp chai nước đưa lên bên miệng cô: “Này, em súc miệng đi, nhổ máu trong miệng ra.”

Mộc Cận quay ngoắt đi, ném ánh mắt lạnh lùng về phía anh, cô lại chịu được mùi máu tanh tưởi mà nuốt xuống, còn liếm môi nhìn anh! Giang Thiếu Thành hoảng sợ: “Mộc Cận…” Anh dang tay ôm cô, siết chặt cô vào lòng: “Đừng như vậy nữa nhé, em đừng như vậy nữa…Em cứ thế này, sẽ tự làm mình tổn thương có biết không…”

Mộc Cận giãy khỏi lòng anh, nét mặt ương bướng nhìn anh: “Tôi muốn uống máu các người, tôi muốn ăn thịt các người, tôi muốn tất cả các người chết hết đi!” Câu cuối cùng cô gần như là hét lên, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Giang Thiếu Thành cũng không biết mình muốn nói cái gì, anh chán nản lấy tay vuốt mặt, anh nghe thấy Mộc Cận nói: “Tôi hận anh!”

“Anh biết.” Anh lại quay lại, anh ôm cô không màng đến việc cô đang giãy dụa chống đối, Mộc Cận vừa quơ tay loạn xạ đánh anh, đấm anh, vừa hét lên: “Tôi hận anh! Tôi hận anh! Giang Thiếu Thành tôi hận anh…”

Trong không gian nhỏ hẹp trong xe, có nói gì Giang Thiếu Thành cũng không chịu buông cô ra, cuối cùng Mộc Cận cũng mặc kệ anh, mệt mỏi không động đậy nữa.

Giang Thiếu Thành vỗ nhẹ vào lưng cô vỗ về, khẽ nói: “Hận anh đi, là anh có lỗi với em, em đem tất cả thù hận trút hết lên người anh đi, đừng hành hạ mình nữa.”

Mộc Cận cảm thấy mệt mỏi không còn sức lực nữa, cô không còn giãy dụa, chỉ nặng nề nhắc lại: “Sao phải xin lỗi tôi, tại sao phải xin lỗi tôi…” Trong lòng anh, có phải tình cảm của cô cũng không thể nào bằng được cái gọi là chính nghĩa kia, khiến anh cho dù thế nào cũng phải đưa tất cả những người thân của cô vào chỗ chết, sao cô lại nhất định bị phụ lòng bởi một người như vậy! Cô hận Lưu Tiến Dân, một kẻ ra vẻ đạo mạo, giương chiêu bài chính nghĩa. Cô cũng hận Giang Thiếu Thành như những người đó! Dựa vào đâu mà tính mạng của cha cô và anh cô lại là do bọn họ định đoạt! Bọn họ dựa vào cái gì mà hủy hoại cuộc sống hạnh phúc của cô! Cô hận, vô cùng hận!

Hành động và những lời nói phẫn nộ của Mộc Cận càng khiến Giang Thiếu Thành chắc chắn quyết định từ chức của mình, anh trình đơn từ chức, cục trưởng Mã không phê chuẩn, ông nói muốn xin ý kiến của cấp trên, cũng khuyên anh nên suy nghĩ cẩn thận, lấy thân phận của bậc cha chú và cấp trên khuyên nhủ: “Thiếu Thành, lần cách chức tạm thời này không phải là có ý gì với cậu, chỉ cảm thấy cậu không tiện nhúng tay vào chuyện của Mộc gia, cậu đừng có gánh nặng tâm lý gì, như vậy đi, tôi cho cậu thời gian để giải quyết tốt mọi chuyện, đồng thời cậu cũng nên suy nghĩ lại cho cẩn thận, đừng vội vàng quyết định, Thiếu Thành, nhớ cho rõ, tiền đồ của cậu còn rộng mở!”

Giang Thiếu Thành biết cục trưởng Mã quả thật có lòng muốn giữ anh lại nhưng anh cũng hiểu câu ‘giải quyết tốt mọi chuyện’ của ông là có ý gì, mấy lần nói chuyện, ý tứ của cục trưởng Mã đều là muốn khuyên anh không nên thừa nhận thời gian hôn nhân giữa anh và Mộc Cận, ông muốn anh coi chuyện đó như là một phần của nhiệm vụ.

Tương lai và Mộc Cận, Giang Thiếu Thành chỉ có thể chọn một, anh đã chọn Mộc Cận, trong hôn lễ những câu anh nói khi đứng trước mặt cha xứ đều là thật lòng, khi cầm lấy tay Mộc Cận từ trong tay Mộc Thường Phong, anh đã quyết định cả đời này sẽ không buông tay. Cho nên, ý của Giang Thiếu Thành đã quyết, chuyện cục trưởng mã muốn giữ anh lại, anh cũng không bận lòng.

Mã Yến Dung biết chuyện Giang Thiếu Thành có dự định rời ngành từ miệng của cha mình, cô gọi điện thoại cho Giang Thiếu Thành không được thì vô cùng lo lắng chạy đến nơi ở của anh và Mộc Cận, đúng lúc Giang Thiếu Thành đi siêu thị. Mộc Cận ở trong nhà một mình nghe thấy tiếng chuông cửa reo từng hồi từng hồi thì rất chói tai, rốt cuộc cũng chịu không nổi, bước xuống giường, nhìn ra ngoài cửa thì thấy Mã Yến Dung đang đứng, Mộc Cận không nói gì, mở cửa rồi quay người bước lên lầu. Thật ra không phải vì cô thấy là Mã Yến Dung nên mới như vậy mà bây giờ dù là ai cô cũng đều tỏ thái độ như thế này, cho nên ông Giang và bà Giang đã không còn tìm cách khiến Mộc Cận thấy khó mà lui nữa, vì cô chưa từng nói chuyện với họ, cô cũng không có bất cứ hành động phản ứng nào, giống như một con rối, hai người già cũng không muốn phí lời làm chuyện vô dụng, chi bằng đánh vào con mình thì hơn.

Mã Yến Dung đứng dưới lầu nhìn xung quanh một lúc, không thấy bóng dáng Giang Thiếu Thành đâu cả, trên lầu cũng không có, Mã Yến Dung hỏi Mộc Cận: “Thiếu Thành đâu, không có ở nhà sao?”

Mộc Cận trở về nằm trong chăn, Mã Yến Dung bắt lấy cô: “Đứng lên, tôi muốn nói chuyện với cô, cô có nghe thấy không.”

Mộc Cận trông thì yếu ớt nằm bệt trên giường, nhưng Mã Yến Dung cũng không dễ dàng kéo cô dậy được, cô phí hết sức mà người Mộc Cận vẫn rũ ra. Mã Yến Dung nổi nóng, cơn giận dễ dàng bốc lên ngùn ngụt, nghe như có tiếng từng đốm lửa nhỏ lách tách, bắn ra xung quanh. Vốn cô ta đã mang lòng ghen ghét đối với Mộc Cận, dù có thế nào thì phụ nữ khi yêu luôn luôn ích kỷ, sẽ lộ ra một mặt dữ tợn của họ. Huống chi Mã Yến Dung còn có lòng với Giang Thiếu Thành nhiều năm như vậy, cho nên sao cô lại không hận Mộc Cận, người đã chen ngang cướp đi người trong lòng mình được!

Nhưng vì không muốn thành trò cười trước mặt Giang Thiếu Thành nên mới chịu đựng đến giờ. Bây giờ cô ta hận không thể trút mọi bực tức ra khỏi đầu mình, cô ta vươn ngón tay chỉ vào Mộc Cận: “Mấy hôm nay cô dùng cái bộ dạng nửa sống nửa chết này để buộc anh ấy rời ngành đúng không!”

Mộc Cận không phản ứng lại cơn tức giận của cô, điều này làm cho Mã Yến Dung càng thêm giận dữ, lại tiếp tục lớn tiếng trách cứ: “Có phải cô thấy anh ấy là người đàn ông có trách nhiệm lại muốn bù đắp cho cô nên mới dùng hai chữ trách nhiệm này dằn vặt anh ấy phải không, ban đầu anh ấy cưới cô chẳng qua cũng chỉ vì yêu cầu của nhiệm vụ mà thôi, cấp trên sắp xếp, nên đó là bất đắc dĩ! Anh ấy hoàn toàn không cần làm chuyện này, nhưng vì cái gọi là trách nhiệm, nên đến bây giờ ra nông nỗi này là do anh ấy phải chịu áp lực từ chuyện thừa nhận mối quan hệ của các người, cô còn chưa hài lòng cái gì nữa, sao cô còn muốn anh ấy phải rời khỏi công việc mà anh ấy yêu thích nhất, cô có biết nếu như anh ấy chọn con đường này sẽ phải khổ sở thế nào không!”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s