Tam Tấc Ánh Nắng – Chương 41

Tác giả: Tam Nguyệt Vi Thảo

Edit: MinnieKemi

Chỉnh sửa: Pim

Chương 41: Thời gian sẽ không trở lại

Mộc Thường Phong bước đến ôm lấy Mộc Cận, nhẹ nhàng vỗ lên lưng của cô: “Để con phải sợ rồi, khiến con sợ rồi phải không, nói với cha, có chỗ nào khó chịu không?”

Mộc Cận lắc đầu: “Con không sao, nhưng mà anh Thiếu Thành, anh ấy…”

“Cha biết rồi, con yên tâm đi, bác sĩ Mặc đã nói với cha tình trạng của Thiếu Thành, không có gì đáng ngại.”

“Cha, con muốn ở lại đây chăm sóc anh Thiếu Thành.” Mộc Cận lắc lắc cánh tay Mộc Thường Phong: “Để con ở lại đây được không, vì con anh Thiếu Thành mới bị thương…”

Mộc Thường Phong nhìn Giang Thiếu Thành đang nằm trên giường, lại nhìn Mộc Cận, sau cùng gật đầu, nói: “Đừng để quá sức.”

“Con biết rồi, cám ơn cha.”

“Sau này con đừng tùy tiện như vậy nữa, có biết không.”

“Con không như vậy nữa đâu.” Lần này cô đã học được bài học nhớ đời rồi, thấy Giang Thiếu Thành vì cô mà nằm ở đó, cô thật sự vô cùng hối hận về hành động thiếu trách nhiệm của mình.

“Được rồi, cha về trước, con cũng đừng quá lo lắng.” Mộc Thường Phong nháy mắt ra hiệu với Long Tại Nham, Long Tại Nham hiểu ý theo ngay sau ông ra ngoài.

Ra đến cửa, Mộc Thường Phong nói: “Bây giờ bên ngoài rất lộn xộn, Mộc Cận ở chỗ cậu cũng tốt, qua một thời gian nữa, tôi muốn đưa nó ra nước ngoài.”

“Mộc Cận có đồng ý không?”

“Nó không đồng ý cũng phải đi, không thể để nó lại càng quấy nữa, giống như chuyện lần này, tôi không cho phép lại xảy ra lần thứ hai.”

“Nếu không, trước tiên để tôi nói chuyện với Mộc Cận, thử xem cô ấy nghĩ gì.”

Mộc Thường Phong gật đầu: “Còn nữa, tự cậu đi tìm Lục Thừa đưa đến gặp tôi, tôi muốn gặp cậu ta, nhớ, không được để người khác biết.”

“Vâng.”

Long Tại Nham quay lên lầu, Mộc Cận vẫn còn ngồi trong phòng, cẩn thận dùng tăm bông thấm nước lên môi Giang Thiếu Thành, Long Tại Nham đứng sau lưng cô nhìn thấy cảnh này, trong lòng thấy nặng trĩu.

… … …

Gần đây Lục Thừa ngày càng thêm sốt ruột, từ sau đêm ba mươi tết kia, hắn không có cơ hội gặp lại Mộc Cận, gọi điện thoại cho cô thì luôn ở trong tình trạng tắt máy, đã nhận lời tới triển lãm tranh cũng không thấy cô tới, cuộc sống của hắn dường như thoáng cái lại trở nên khốn đốn. Cả ngày đều nhốt mình trong phòng tô tô vẽ vẽ, nhưng cũng không nghĩ ra được tác phẩm nào khiến bản thân hài lòng, hắn nghĩ một chút hi vọng ban đầu của mình theo việc Mộc Cận biết mất cũng cũng hoàn toàn dập tắt, cho nên lúc Long Tại Nham tìm hắn nói rằng cha của Mộc Cận muốn gặp hắn, Lục Thừa đã mừng rỡ đến phát điên.

Đối với lần gặp mặt này, Lục Thừa rất coi trọng, khi đi, Lục Thừa còn đặc biệt chỉnh chu lại bản thân, cạo sạch hàm râu đã nuôi hai tháng, thay một bộ quần áo sạch sẽ, mái tóc dài còn không kịp cắt.

Long Tại Nham đứng một mình, trong lúc chờ đợi, anh nhìn một vòng nơi ở của Lục Thừa, khắp nơi toàn là hộp mì ăn liền rỗng, trong phòng vẽ tranh thì thuốc màu đầy đất.

Trong lòng Long Tại Nham càng nặng nề hơn, tuy rằng anh cũng không tán thành việc Mộc Cận và Giang Thiếu Thành quen nhau, thế nhưng cũng không thể tán thành với suy nghĩ của Mộc Thường Phong, anh không hiểu người họa sĩ ‘tài hoa hơn người’ này sẽ cho Mộc Cận một hạnh phúc thế nào.

Trong mắt anh, nếu như một người đàn ông ngay cả cuộc sống của mình cũng không thể lo liệu, mà cứ khăng khăng mù quáng giữ lấy cái gọi là tài năng của mình, mơ tưởng của mình, loại người như anh ta làm sao gánh vác cho tương lai người phụ nữ.

Cho dù Mộc Thường Phong có thể cung cấp một số tiền đáng kể, để tên họa sĩ này và Mộc Cận không cần lo về cuộc sống sau này, nhưng mà ai có thể đảm bảo trong tương lai nếu như xảy ra chuyện rủi ro nào đó, hắn không vứt bỏ Mộc Cận mà đi? Người đàn ông như vậy làm sao có thể sẽ dùng chính tính mạng của mình mà bảo vệ Mộc Cận?

Ở trên xe, Lục Thừa hỏi: “Xin hỏi anh là gì của Mộc Cận?”

“Tôi?” Long Tại Nham cười cười: “Cứ coi như là anh của cô ấy đi, tôi nhìn cô ấy lớn lên từ nhỏ.”

“À, không biết bác trai tìm tôi có chuyện gì?”

“Mộc Cận là con gái một, cha con bé khó tránh phải quan tâm đến quan hệ bạn bè của nó, cho nên mới muốn tìm cậu Lục đến trò chuyện.”

“Thì ra là như vậy.” Lục Thừa gật đầu, hắn không có thắc mắc, trong ấn tượng của hắn, người nhà của Mộc Cận đối với Mộc Cận quả thật bảo vệ quá mức, có lẽ con cái của những gia đình có tiền đều như vậy, sinh ra và nuôi dưỡng trong sự bảo bọc, không phải là sợ người ta bắt cóc thì cũng là sợ bị người khác lừa gạt.

Mộc Thường Phong để Long Tại Nham đưa Lục Thừa đến căn biệt thự mà Mộc Cận thường ở, bởi vì nơi này thoạt nhìn không khác gì nơi ở của những kẻ có tiền bình thường.

“Cháu chào bác.” Sau khi bước vào, Lục Thừa gật đầu chào Mộc Thường Phong đang ngồi trên sô pha phòng khách, ông mặc kiểu áo Đường Sơn*, nhìn Mộc Thường Phong đang đọc báo và những người trung niên bình thường cơ bản không khác nhau lắm, dù thế nào Lục Thừa cũng không ngờ người đàn ông lớn tuổi trước mặt đây là một nhân vật oai hùng trong giới xã hội đen.

(*)
“Ngồi đi.” Mộc Thường Phong buông tờ báo trong tay, ý bảo Lục Thừa ngồi đối diện với ông, rồi nói với Long Tại Nham: “Cậu có việc thì đi trước đi.”

Long Tại Nham đứng ở cửa một lát, có lẽ khoảng hơn mười phút, Mộc Thường Phong và Lục Thừa mới cùng nhau đi ra, Mộc Thường Phong vỗ vỗ lên vai Lục Thừa: “Chàng trai trẻ, cứ quyết định như vậy, nhớ kĩ lời tôi, nếu cậu nuốt lời, tôi sẽ không tha cho cậu đâu!”

“Cháu nhớ rõ ạ.”

“Chú Ngô.” Mộc Thường Phong gọi lái xe: “Giúp tôi tiễn khách.”

Lục Thừa đi rồi, Long Tại Nham mới hỏi: “Mộc gia, người thật sự muốn để cho Mộc Cận và cậu ta ra nước ngoài.”

Mộc Thường Phong chỉ trả lời bốn chữ: “Càng nhanh càng tốt.”

Sau khi Mộc Cận chuyển đến chỗ ở Long Tại Nham, hầu như mỗi ngày Mộc Cận đều ở bên cạnh chăm sóc Giang Thiếu Thành, một chút không rời, trong vài ngày đầu, những lúc Giang Thiếu Thành tỉnh lại cũng không nhiều, phần lớn thời gian đều chỉ mở mắt nhìn xung quanh rồi lại thiếp đi, cũng may anh có sức khỏe tốt, sau khi hạ sốt thì cơ thể cũng dần dần phục hồi, nhưng lại nằm trên giường gần một tháng, nên cả người gầy đi khá nhiều.

Hôm nay, Mộc Cận thấy thời tiết hiếm khi có nắng nên cùng anh đi dạo trong sân một lúc, trong vườn mới trồng được không ít các loại hoa quý, có hai người làm vườn đang tỉ mỉ chăm sóc, Mộc Cận đỡ anh đi chầm chậm trên con đường nhỏ trong vườn, Giang Thiếu Thành vỗ lên tay cô nói: “Không sao, em buông tay ra, tôi có thể tự đi.”

Mộc Cận lắc đầu, đưa mắt nhìn anh: “Không buông, em thích như vậy.”

Giang Thiếu Thành không thể không dừng bước, nhưng nhìn vào đôi mắt đang cười của cô, cuối cùng lại không gạt tay cô ra nữa.

Trong vườn đã có thể thấy từng khóm năm bông ba bông păng-xê** bắt đầu nở hoa, Mộc Cận chỉ cho anh thấy: “Đó là hoa păng-xê, một hai tháng nữa sẽ nở rất đẹp, nghe ba em nói đó là hoa mà mẹ em thích nhất, cho nên trong Mộc gia đâu đâu cũng có loại hoa này, ngay đến tên của em cũng là lấy theo tên bông hoa mà mẹ em yêu thích.”

(**)


Giang Thiếu Thành chỉ nhàn nhạt nói: “Ừm.”

Nói xong, dường như anh có chút đăm chiêu nhìn ra xa xa cũng không nói nữa, tin tức anh bị thương chắc chắc đã đến tay Cục, một tháng qua ở trong biệt thự của Long Tại Nham, anh không có cách nào gặp được Trương Đông Lâm, hơn nữa cũng không rõ Mộc gia và phía Thái Lan đã bắt đầu giao dịch số hàng hóa đó chưa, anh lo bên Cục đợi không nổi sẽ tùy tiện hành động, một mẻ bắt gọn là chuyện chắc chắn, nhưng kết quả sẽ ghê gớm thế nào anh cũng không đoán được.

Có điều, đến lúc đó anh sẽ đối mặt với cô gái ở bên cạnh đang hoàn toàn tín nhiệm mình như thế nào. Trước mặt anh, cô luôn có thái độ dè chừng nhưng đứng ở trước tình cảnh nguy hiểm lại luôn đem tính mạng ra đánh cược giữa sự sống và cái chết.

“Anh Thiếu Thành, anh đang nghĩ gì vậy?”

“Không có gì.” Giang Thiếu Thành lấy lại tinh thần, giấu đi tâm sự trong lòng, hỏi: “Vậy em thích hoa gì?”

“Em?” Cô cười: “Em thích hoa hồng, hoa hồng trắng, từng khóm từng khóm nở đầy trong vườn, anh Thiếu Thành, anh sẽ trồng nó vì em chứ?”

“Chuyện này không có gì khó, nếu em thích, thì để bọn họ trồng giúp em.” Anh hất cằm về phía hai người làm vườn ở cách đó không xa.

Mộc Cận bĩu môi, tuy rằng đã cùng trải qua sinh tử, nhưng nếu muốn từ trong miệng anh nghe được điều mình muốn nghe thì khả năng rất hiếm. Tuy nhiên, không sao, chỉ cần giống như bậy giờ cùng anh sóng vai đứng chung một chỗ, cô cũng đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi.

Ánh mặt trời đầu xuân chiếu rọi từng tia từng tia dìu dịu, Mộc Cận kéo cánh tay của anh, một bàn tay che trước trán, nheo mắt lại hướng về phía ánh mặt trời trên đầu, cuộc sống thế này thật tốt.

Long Tại Nham nhìn bóng lưng của hai người thì chợt dừng bước, anh không bước qua quấy rầy họ, nhìn thấy thì lập tức xoay người rời khỏi, bởi vì trong lòng anh rõ, đối với Mộc Cận và Giang Thiếu Thành, những khoảnh khắc như thế này có lẽ sẽ không còn nữa!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s