Tam Tấc Ánh Nắng – Chương 30

Tác giả: Tam Nguyệt Vi Thảo

Edit: ntquynh201

Chỉnh sửa: Pim

Chương 30

Cảm nhận được tâm tình của Chu Lạc Khiết mấy hôm nay không tốt, một người làm của Diệp gia vào phòng gọi một tiếng “Chu tiểu thư”. Sau đó chần chừ đứng trước mặt cô, không dám mở miệng.

Chu Lạc Khiết hai tay khoanh trước ngực đứng trước cửa sổ, bên ngoài bóng đêm mông lung, như là đổ một tầng thuốc màu, làm cho tâm tình của người ta vẫn luôn giữ ở trạng thái trung lập, trầm tĩnh, đầy áp lực, giống như vô hình chung bị một vật gì đó đè nặng, chế trụ lại. Dù có cố gắng thế nào cũng không thể thoát ra.

Hơn nữa đây lại là căn biệt thự riêng biệt, tĩnh lặng đến mức như bị bỏ quên trong một tòa thành ở khu núi hoang. Sau khi cãi nhau xong, Diệp Thiên không trở về nhà, cô tự nhốt mình ở phòng, bỏ mặc tất cả mọi chuyện xung quanh.
Không ra ngoài mấy ngày, ngày đêm chẳng phân biệt được, cuộc sống như là đã chết, cô nghĩ, nếu vẫn như vậy, có lẽ chỉ qua một thời gian ngắn nữa, cô có thể quên chính mình vẫn còn sống.

Biết người đứng phía sau còn chưa đi, cô trong chốc lát xoay người lại, nở nụ cười yếu ớt hỏi người làm: “Chuyện gì?”

“Chu tiểu thư, cơm tất niên đêm nay có cần chuẩn bị gì đặc biệt hay không?”

“Cơm tất niên?” Chu Lạc Khiết hơi thất thần, thấp giọng đầy cảm thán: “Qua năm mới rồi ư!”

“Đúng vậy, đêm nay là đêm giao thừa, không biết có vị khách nào muốn tới không, chúng ta nên chuẩn bị trước thì tốt hơn!”

Chu Lạc Khiết nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu Diệp Thiên tiên sinh không có chỉ đạo đặc biệt gì, thì làm giống năm vừa rồi là được.”

“Vâng, tôi hiểu.” Người làm trả lời, chuẩn chị đi xuống lầu.

“Cô Văn”. Chu Lạc Khiết ở sau gọi.Kêu cô Văn dừng lại ở đó chờ cô dặn dò.

Chu Lạc Khiết trầm mặc vài giây rồi mới mở miệng, chậm rãi hỏi: “Cô ở Diệp gia đã bao nhiêu năm rồi?.”

“Hơn ba mươi năm.”

Khóe miệng Chu Lạc Khiết lộ ra một nụ cười phù phiếm: “Hơn ba mươi năm, so với Diệp Thiên thời gian còn lớn hơn.”

“Đúng vậy, lúc tôi đến Diệp gia, Diệp tiên sinh còn chưa sinh ra đâu.”

“Vậy cô đối với chuyện trong Diệp gia hẳn cũng không xa lạ, cô nói xe, người phụ nữ của Diệp gia cuối cùng đều là chết như thế nào?’’. Chu Lạc Khiết tựa hồ như đang hỏi chính mình.

Cô Văn không nghĩ rằng Chu Lạc Khiết lại hỏi vấn đề như vậy, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào. Chu Lạc Khiết nhìn vẻ mặt khó xử của cô Văn, cười cười, nói: “Quên đi, không nói nữa, cô đi xuống làm việc đi”
Cô muốn biết những người phụ nữ của Diệp gia có hay không đều giống cô mỗi ngày càng thêm đau khổ, héo rũ. Nhưng mà cho dù tìm được một người giống cô thì thế nào, có chết cô cũng không muốn làm người phụ nữ của Diệp gia!

Cô Văn thầm thở dài trong lòng, nói: “Chu tiểu thư, đừng làm khổ chính mình, hãy biết quý trọng cơ thể mình. Đừng để mình bị bệnh lúc đó chỉ có mình chịu khổ. Cô nên nghĩ ít đi một chút và vui vẻ lên.” Cô Văn suy nghĩ rõ ràng, biết với thân phận người làm của mình không nên nói những lời này nhưng cô thấy Chu Lạc Khiết ở bên Diệp Thiên nhiều năm như vậy, một người phụ nữ dù chấp nhận hay không chấp nhận đều không lên tiếng. Chịu bao nhiêu đau khổ, tủi nhục cũng không hề nói ra, cô Văn cũng thấy đau lòng cho một cô gái kiên cường như Chu Lạc Khiết.

Chu Lạc Khiết gật đầu: “Đúng vậy, ngày nào cũng như ngày nào, đều giống nhau.” Còn có cái gì tệ hơn cuộc sống hiện tại này, kỳ thật chỉ cần em trai mình còn sống, việc gì cũng có thể chịu đựng. Cô nói với cô Văn: “Tôi không sao, cô đi đi.”

Cô Văn gật đầu, đi xuống phòng bếp làm việc. Chu Lạc Khiết vào phòng , thay bộ quần áo sạch sẽ rồi gọi điện cho Chu Nhất Minh. Gọi nó cùng với Trần Kiến Trung đến nhà ăn cơm chiều. Cơm tất niên, là bữa cơm đoàn viên, cho dù ở Diệp gia mười năm, cô vẫn họ Chu, chỉ cần cô và em trai còn sống, gia đình sẽ không tan nát!

Tám giờ , cô Văn lại đi tới, nói: “Chu tiên sinh và Trần tiên sinh đều đã đến, khi nào thì ăn cơm? Cô có muốn có muốn chờ Diệp tiên sinh trở về hay không?”

Chu Lạc Khiết nói: “Cô đợi chút, để tôi gọi điện trước hỏi anh ấy xem đã.” Cô hít sâu một hơi, bấm số của Diệp Thiên, vào lúc này cô không muốn đối mặt với Diệp Thiên. Nhưng nơi này dù sao cũng là Diệp gia, Diệp Thiên là chủ nhân nơi này, dù muốn hay không, cô cũng nên gọi điện cho hắn.

Thật ra cú điện này cũng chỉ là hình thức. Cô nghĩ, tìm hắn cũng không phải dễ dàng, rất hiếm người biết được hành tung của Diệp Thiên. Chu Lạc Khiết không ngờ rằng hắn lại nghe máy nhanh đến vậy. Mấy ngày nay không được nghe giọng hắn, tuy rằng cách điện thoại nhưng cô cố gắng không để lộ ra bất kì cảm xúc nào của mình: “ Đêm nay, anh có về ăn cơm không?.”

Câu trả lời của Diệp Thiên lại một lần nữa nằm ngoài dự kiến của cô, hắn nói: “Tôi đang ở trên đường, khoảng 10 phút nữa là về đến nhà.”

“Được, vậy anh muốn nhà bếp chuẩn bị gì đặc biệt không?”

“Tùy đi, chờ tôi về nói chuyện sau.”

“Biết rồi, cứ như vậy đi.”

Cúp điện thoại, Chu Lạc Khiết nắm chặt lấy bàn tay của mình, vô tình đụng phải miệng vết thương, miếng băng gạc lại rỉ ra vết máu đỏ sẫm, cơn đau làm cô hồi phục lại tinh thần, nhắm mắt để xua tan đi nỗi mệt mỏi của bản thân.

Thấy Chu Lạc Khiết, Trần Kiến Trung đang ngồi trên sô pha đứng lên nhìn cô gật đầu chào hỏi, Chu Lạc Khiết cười nói: “Anh lại ngồi đợt thêm lát nữa, 10 phút nữa Diệp tổng trở về là có thể ăn cơm.”

Trần Kiến Trung liếc mắt một cái liền thấy được vết thương trên tay Chu Lạc Khiêt, cô liền nhét tay vào túi áo gió của mình, Trần Kiến Trung thấy cô làm vậy, cũng không hỏi.

Vết thương trên đùi Chu Nhất Minh còn chưa hoàn toàn bình phục, trong khoảng thời gian này vẫn ở nhà dưỡng thương, điều này làm cho Chu Lạc Khiết bớt lo không ít. Tuy rằng chu Nhất Minh đã là người trưởng thành nhưng cô biết đứa em trai của mình chỉ cần rời khỏi tầm mắt của cô chuyện không may lại xả ra. Vì thế, cho dù nó hứa hẹn nhiều lần thế nào, cũng không thể khiến cô yên tâm về đứa em trai này.

Chu Lạc Khiết ngồi xuống bên cạnh Chu Nhất Minh, nói: “Miệng vết thương còn đau không, có thể đi lại sao?”

“Còn chưa lành hẳn, có điều cũng không gặp vấn đề gì lớn, không đến nỗi thành người què!”

“Nếu thành người què, đỡ phải đi ra ngoài gây chuyện.” Chu Lạc Khiết quay đầu hỏi Trần Kiến Trung: “Nó gần đây có an phận không?”

Trần Kiến Trung cười lớn.

Chu Nhất Minh nói: “Chị, chị yên tâm đi, em không phải đứa trẻ ba tuổi.”

Trần Kiến Trung cũng nói: “Cô yên tâm, Nhất Minh biết có chừng mực.”

Chu Lạc Khiếu sờ sờ đầu Chu Nhất Minh. Cười chua xót.
Diệp Thiên đã về, Trần Kiến Trung cùng Chu Nhất Minh đều đứng lên kêu một tiếng Diệp tổng.

Chu Lạc Khiết giống như thường lệ đến cửa bên cạnh hắn đỡ lấy áo khoác, thay hắn treo lên. Giống như trước đó chưa từng có cuộc cãi vã nào xảy ra, cô vẫn ở bên cạnh hắn cẩn thận bao quát mọi chuyện.

Cô Văn thấy Diệp Thiên đã trở về, nên vội vào phòng bếp dọn đồ ăn lên, vài người đi theo Diệp Thiên ra phía sau bàn ăn.

Chiếc bàn lớn hình chữ nhật, đồ ăn đầy một bàn, nhưng bốn người ngồi trong đều cách hai ba ghế. Không hề giống với không khí của bữa cơm tất niên.

Diệp Thiên không nói chuyện, mọi người cũng không lên tiếng, Chu Nhất Minh đột nhiên nắm lấy bàn thay bị thương của Chu Lạc Khiết: “Chị, tay chị sao lại thế này!”
Vừa rồi hắn vẫn không phát hiện, lúc nãy cô nâng đĩa rau hắn mới chú ý tới, chiếc đũa của Diệp Thiên cũng dừng một chút, trong đầu hắn nhớ lại chuyện đêm hôm đó. Trong lòng hắn cũng khó chịu nhưng muốn hắn xin lỗi, thì không bao giờ.

Chu Lạc Khiết đưa tay trở về, thản nhiên nói: “Ngạc nhiên cái gì, hai ngày trước chị gọt táo, bị đứt tay, sợ bị nhiễm trùng nên dùng gạc băng lại.”

Trần Kiến Trung là một người đàn ông rất biết quan sát, hắn sớm đoán được đã xảy ra chuyện gì. Hắn thầm thở dài trong lòng, Thiệu Nhiên Nhiên đã chết được vài năm, không hiểu vì sao đến giờ Diệp Thiên vẫn tra tấn Chu Lạc Khiết đến mức như vậy.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s